Tại giải vô địch quyền anh, Giang Dã một lần nữa giành ngôi quán quân. Dưới ống kính của truyền thông toàn cầu, anh nâng cao chiếc cúp rồi quỳ một chân xuống trước mặt tôi. Ai cũng biết anh ấy sắp cầu hôn tôi, vậy mà cô bạn thân lại tự nhiên cầm lấy chiếc cúp từ tay anh, vẻ mặt đầy bất ngờ nói: “Giang Dã, nhà mình đang thiếu một cái bình hoa, mình thấy cái này hợp lắm, cậu cho mình nhé.” Giang Dã cười cưng chiều: “Được thôi.” Nói xong, Giang Dã tiện tay nhặt một cái khoen lon nước ngọt dưới đất rồi đeo vào ngón tay tôi. “Tuy chiếc cúp dùng để cầu hôn đã cho bạn thân của em rồi, nhưng nghi thức cầu hôn thì không thể thiếu. Chi Chi, em đồng ý lấy anh chứ?” Lần này, vẫn không đợi tôi trả lời, cô bạn thân đã kéo tay anh đi ra ngoài. Giang Dã vừa đi theo Tưởng Điềm Điềm, vừa vẫy tay với tôi: “Chi Chi, lát nữa anh quay lại đón em.” Tôi đứng tại chỗ, mỉm cười bất lực. Giang Dã à, chưa bao giờ tôi nói là muốn gả cho anh cả. Tôi sắp phải trở về thế giới của mình rồi.