Ta là một yêu cây lười biếng, mỗi ngày phải ngủ tới hai mươi ba tiếng. Vì ngủ quá say, ta bị Tư Mệnh đ/á thẳng vào gia tộc huyền học chăm chỉ nhất kinh thành. Ông nội tám mươi tuổi mỗi ngày xem tướng sờ xươ/ng tám mươi lần, còn phải tập cả thái cực quyền; cha đêm khuya đi xem phong thủy, quanh năm không nghỉ. Ngay cả con gà trống trong nhà, trời chưa sáng đã gáy ba trăm lượt. Cả nhà thấy ta thể chất yếu ớt, lại ham ngủ, nên đặc cách cho ta mỗi ngày chỉ cần đọc thuộc lòng một lần An Thần Chú. Thế nhưng, mười phút tỉnh táo ngắn ngủi này đối với ta mà nói, chẳng khác nào d/ao cùn c/ắt th!t. Cho đến khi thiên kim thật tìm tới cửa, cầm theo tín vật khóc lóc kể lể: "Con tuy ở chốn thôn quê, nhưng cũng biết siêng năng, tuyệt không lười biếng như tỷ tỷ, đọc An Thần Chú mà cũng ngủ gật!" "Nếu cha mẹ đón con về phủ, con nguyện mỗi ngày vẽ năm trăm lá bùa, luyện luôn cả phần của tỷ tỷ." Chỉ cần ngủ gật, ta liền nghe được tiếng lòng của người khác. Lúc này, trong lòng thiên kim thật đang cười đi/ên cuồ/ng: 【Kiếp trước ngươi chiếm đoạt thân phận để hưởng nhàn, kiếp này ta tới sớm mười năm, nhất định phải cuốn ch*t ngươi!】 Cả nhà đỏ hoe mắt, áy náy nhìn về phía ta.