Đúng 12 giờ 30 phút đêm, anh Lâm, quản trò (DM) của tiệm kịch bản sát, ôm bụng tựa vào quầy bar. "Em gái, giúp anh vào phòng số 4 đóng giả nữ q/uỷ áo đỏ một lần, anh bị co thắt dạ dày, đ/au đến mức không đứng thẳng nổi." Tôi vừa định đưa tay lấy bộ đàm trong tay anh thì trước mắt bỗng xuất hiện vài dòng đạn mạc màu đỏ m/áu lướt qua: 【Tuyệt đối đừng đi! Phòng số 4 căn bản không phải người sống đang chơi!】【Anh ta vừa thao tác sai, làm sập cơ quan thực cảnh rồi, 3 người chơi bên trong đã bị đ/è đến đầu rơi m/áu chảy.】【Bây giờ bảo cô vào, chính là muốn cô gánh thay cái nồi đen mạng người này!】Tôi cúi đầu nhìn ánh đèn đỏ nhấp nháy trên bộ đàm. Anh ta chỉ đợi tôi đội tóc giả rồi một mình bước vào căn phòng đó. Trán anh Lâm rịn đầy mồ hôi lạnh: "Chỉ là màn hù dọa cuối cùng này thôi, tiền thưởng tháng sau của anh đều cho em hết, coi như anh c/ầu x/in em." Tôi rụt tay lại, sa sầm mặt: "Hoặc là bây giờ anh chuyển màn hình giám sát dự phòng của phòng số 4 lên màn hình lớn. Hoặc là bây giờ tôi nhấn nút dừng khẩn cấp ở bảng điều khiển trung tâm, để quản lý đích thân dẫn người vào bật đèn dọn dẹp hiện trường."