Ai cũng biết, Lục Trường Chu ở tiệm đồ cổ nuôi một nữ q/uỷ không thể rời xa anh ta. Đó chính là tôi. Mỗi ngày, tôi đều phải dựa vào một viên Tụ H/ồn Châu để duy trì mạng sống. Một khi bị c/ắt nguồn cung ba mươi ngày, tôi sẽ hóa thành một vũng nước đen, biến mất hoàn toàn. Nửa tháng trước, Lục Trường Chu nói chợ q/uỷ bị phong tỏa, châu đã đ/ứt hàng. Cho đến tận hôm qua, tôi đến tiệm đồ cổ đưa th/uốc dạ dày cho anh ta, thì nghe thấy cô nữ học trò mới tuyển của anh ta nũng nịu: "Sư phụ, mấy viên bi thủy tinh rá/ch mà ngày nào thầy cũng tặng con đâu có ăn được, con đã tích được mười lăm viên rồi đây này." Lục Trường Chu hạ giọng dỗ dành cô ta: "Đây là Tụ H/ồn Châu, trị được chứng đ/au bụng kinh của con đấy, ngoan ngoãn đeo vào, không ai cư/ớp được đâu." Tôi cúi đầu, nhìn bàn tay đã dần trở nên trong suốt của mình. Mười lăm viên. Vừa đúng bằng số ngày tôi bị c/ắt nguồn cung.