Sau khi bị ép leo lên độ cao 4500 mét, tôi bị bố mẹ bỏ lại giữa lưng chừng núi vì sốc độ cao. “Chỉ còn một tiếng nữa là mặt trời mọc, cảnh tượng ánh vàng trên đỉnh núi mà em trai con mong đợi suốt hai tháng nay không thể vì con mà hỏng bét được.” Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng sầm lại, giọng mẹ tôi cũng dứt bặt. Khi đến b/ệnh viện dưới chân núi, đã là một tiếng sau đó. Bác sĩ nói phù phổi có thể chuyển biến x/ấu bất cứ lúc nào, cần phải thở oxy và nhập viện ngay lập tức, tốt nhất là nên liên lạc với người nhà để làm thủ tục càng sớm càng tốt. Trước mắt tôi tối sầm lại, phải bấm mấy lần mới gọi được cho bố mẹ. Năm phút trôi qua, trong tiếng chuông chờ kéo dài, hơi thở của tôi dần trở nên khó nhọc. Có lẽ do họ đang lái xe nên không tiện nghe máy, tôi lại gọi cho chị gái đã ra ngoài từ sớm. “Chị ơi, em bị sốc độ cao, giờ đang ở b/ệnh viện...” Lời chưa dứt, chị đã thiếu kiên nhẫn c/ắt ngang: “Đã đến b/ệnh viện rồi thì còn nói với chị làm gì?” “Chị đang bận chụp ảnh cho em trai đây, không có việc gì thì chị cúp máy đây.”