Để rèn luyện tôi và em trai, bố mẹ đã đổi tiền sinh hoạt phí của chúng tôi thành vé cào trúng thưởng. Mỗi tuần trước khi đến trường, chúng tôi sẽ nhận được năm tờ vé cào, số tiền cào được chính là sinh hoạt phí cho tuần tiếp theo. Em trai tôi vận may tốt, lần nào cũng cào được ít nhất ba trăm tệ, tha hồ ăn lẩu, m/ua giày bóng rổ, thậm chí còn có thể mời bạn cùng phòng uống trà sữa. Còn tôi, nhiều nhất cũng chỉ cào được một trăm tệ, phần lớn thời gian chỉ được vài chục tệ. Có những lần xui xẻo nhất, cả năm tờ đều không trúng giải nào. Tôi phải dựa vào mười tệ còn sót lại từ tuần trước, mỗi ngày chỉ ăn một bát cơm trắng với bát canh miễn phí ở nhà ăn để gắng gượng qua cả tuần. Tôi c/ầu x/in bố mẹ cố định cho tôi một trăm tệ mỗi tuần, nhưng bố lại lạnh lùng từ chối: “Quy tắc đối với hai đứa đều như nhau, con tự vận may kém, sao lại trách bố mẹ?” Cho đến một lần, vì quá đói không chịu nổi, nhân lúc bố mẹ không có nhà, tôi lén mở chiếc tủ đựng vé cào của họ ra. Những tấm vé cào được chia thành hai xấp, dán nhãn tên tôi và em trai. Trong một phút không hiểu sao xui khiến, tôi cẩn thận rút một tấm từ xấp vé của em trai.