Tôi mắc chứng hưng cảm từ nhỏ, trạng thái tinh thần luôn ở mức báo động. Hồi bé, mẹ đem đồ chơi của tôi cho em họ, tôi liền đáp lễ bằng cách đem sợi dây chuyền vàng của bà tặng cho bác gái. Đi m/ua đồ gặp bà cô cố tình chen hàng, tôi vừa gào thét ầm ĩ, vừa xoay người như vận động viên thể dục dụng cụ rồi ném sạch đống trứng vào mặt bà ta. Sau này qua điều trị, bác sĩ nói chỉ cần không ai kích động, tôi hoàn toàn có thể làm một người bình thường sống cuộc đời yên ả. Cho đến khi lên đại học, tôi tìm giáo viên hành chính để làm thủ tục xin trợ cấp. Cô ta chậm rãi đan len, chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Vội cái gì mà vội? Không thấy cô đang bận à, đúng là không biết nhìn trước ngó sau.” Lần thứ hai đến, cô ta vừa cắn hạt dưa vừa xem phim trên máy tính: “Hôm nay hệ thống hỏng rồi em yêu ơi, không làm được đâu.” Lần thứ ba đến, cô ta tô son đỏ chót, xách túi xách xinh xắn: “Cô sắp tan làm rồi, sinh viên làm ơn hãy tôn trọng thời gian cá nhân của giáo viên.” Tôi cuống lên, bám theo hỏi cô ta hàng chục lần làm sao để làm thủ tục.