Ngày đi đăng ký kết hôn, màn hình hiển thị vừa nhảy đến số của chúng tôi thì điện thoại Bùi Độ reo lên. Anh nhìn thoáng qua, lập tức nhét trả sổ hộ khẩu vào túi xách của tôi. "Chỗ Nguyễn Nguyễn bị mất điện, đèn hành lang cũng hỏng rồi, cô ấy sợ bóng tối, tôi qua đó trước đây." Tôi nắm ch/ặt giấy tờ, đứng trước quầy thủ tục. "Bùi Độ, số thứ tự hôm nay chỉ giữ đến trước giờ tan làm thôi." Anh đã xoay người bước ra ngoài, giọng điệu có chút vội vàng. "Đăng ký kết hôn chậm một ngày cũng chẳng sao cả, em là người hiểu chuyện nhất, đừng so đo vào lúc này." Tôi đợi từ sáng đến chiều, đợi đến khi đại sảnh dọn dẹp sạch sẽ. Thế nhưng trên điện thoại lại hiện lên bài đăng mới của Nguyễn Nguyễn. Dòng trạng thái chỉ vỏn vẹn một câu: "Hóa ra cảm giác được người ta gác lại việc trọng đại của đời mình để chạy đến là như thế này sao." Tôi chợt nhớ lại, trước đây cũng vậy. Phim vừa chiếu, anh nhận được điện thoại của Nguyễn Nguyễn, để mặc tôi lại trên ghế. "Cô ấy sợ bóng tối, tôi đưa cô ấy về nhà." Ngày sinh nhật tôi, anh đi cùng Nguyễn Nguyễn ra bờ sông giải sầu, mãi đến hôm sau mới bù lại một câu chúc mừng sinh nhật. Ngay cả khi anh cầu hôn tôi, cũng là vào cái đêm Nguyễn Nguyễn hủy hôn. Tôi đã tưởng rằng cuối cùng mình cũng đợi được ngày anh quay đầu.