Khi con gái tôi bị trúng đ/ộc co gi/ật, Hoắc Đình Xuyên đã cư/ớp lấy ống th/uốc giải trong tay tôi. Ở căn phòng bên cạnh, con trai của Thẩm Vãn chỉ bị đ/au bụng, còn con gái tôi đã bắt đầu hộc m/áu. "Th/uốc phải đưa cho Tiểu Dữ trước," Hoắc Đình Xuyên đ/è ch/ặt tôi lại, "Niệm Niệm từ trước đến nay sức khỏe vẫn tốt, chịu đựng thêm mười phút nữa cũng không ch*t được. Thẩm Vãn ở góa đã nhiều năm, chỉ có duy nhất đứa con này." Ống th/uốc đó là do tôi lo con gái ăn nhầm hạt trong bữa tiệc gia đình nên đã nhờ bác sĩ mang đến từ trước. Tôi lao tới tranh giành nhưng lại bị vệ sĩ nhà họ Hoắc đ/è xuống đất. Khi mũi tiêm được đẩy vào cơ thể Tiểu Dữ, Niệm Niệm không còn co gi/ật nữa. Con bé im lặng đến mức khiến tôi sợ hãi. Hoắc Đình Xuyên vẫn đang an ủi Thẩm Vãn: "Không sao đâu, anh sẽ chịu trách nhiệm với hai mẹ con em." Tôi ôm lấy con gái chạy ra ngoài. Đứa trẻ trong lòng tôi mở mắt, khẽ hỏi: "Mẹ ơi, bố đưa th/uốc của con cho em trai, có phải là vì bố không cần con nữa không?"