Chuyển hướng học tập sang phục chế nội thất gỗ, Lương Duẫn Trạch phát hiện ngay trước thềm triển lãm đá/nh giá tư cách rằng chiếc bàn gấp mà anh đã mất nhiều tháng phục chế bị rút khỏi danh sách, thay vào đó lại được liệt kê là tác phẩm xét duyệt phục học của Tô Hoài Ninh, một nữ sinh khóa dưới đã bảo lưu kết quả hai năm. Lần theo dấu vết từ ảnh chụp nhập kho, các phiên bản bản vẽ mộng gỗ, hóa đơn m/ua gỗ, sổ điểm danh tại xưởng, lời phê của giáo sư cho đến đơn xin phục học, anh phát hiện ra Hoài Ninh quả thực đã đề xuất phương án mộng gỗ then chốt giúp thay đổi lộ trình chịu lực, do đó đáng lẽ phải được đồng đứng tên. Tuy nhiên, vì muốn thực hiện lời hứa phục học với gia đình cô từ hai năm trước, giáo sư Ôn Khải Thái đã cố tình làm mờ đi hồ sơ phục chế thực tế của Duẫn Trạch. Thay vì xóa bỏ đóng góp của nữ sinh khóa dưới, Duẫn Trạch đã rút lại tác phẩm mà nhà sưu tập tư nhân cho mượn, chấp nhận chi phí vận chuyển, đồng thời yêu cầu phân loại lại thành đồng tác giả dựa trên thiết kế và thực thi, rồi chuyển sang xưởng cộng đồng để làm một tác phẩm khác. Cuối cùng, Hoài Ninh được chấp thuận phục học nhưng phải làm lại tác phẩm thực tế, giáo sư mất quyền tuyển sinh và xét duyệt phục học, còn Duẫn Trạch cũng vì việc rút tác phẩm mà phải hoãn tốt nghiệp. Sau khi lưu giữ trọn vẹn mọi đóng góp và trách nhiệm, anh mới hoàn thành tác phẩm mới để đạt tư cách tốt nghiệp.