Năm lớp mười hai, mẹ tôi được chẩn đoán mắc b/ệnh suy thận giai đoạn cuối. Nhà tôi đã b/án hết nhà cửa mà vẫn còn thiếu ba trăm nghìn tệ tiền chạy thận, tôi vội vã thu dọn hành lý định đi làm công nhân ở xưởng điện tử. Lâm Tuyết Nhi, hoa khôi của lớp, đã nắm ch/ặt lấy vạt áo tôi ở cửa soát vé nhà ga. Bình thường cô ấy đến nói lớn tiếng thôi cũng đã đỏ mặt, nhưng hôm đó lại nhét vào tay tôi một chiếc thẻ ngân hàng. "Mật khẩu là ngày sinh của cậu, coi như số tiền này tôi cho cậu mượn, cậu không được phép vắng mặt trong kỳ thi đại học." Tôi nói rằng số tiền này có lẽ cả đời tôi cũng không trả nổi. Cô ấy đỏ hoe mắt m/ắng tôi: "Không trả nổi thì cứ từ từ mà trả, nhưng cuộc đời cậu không thể cứ thế mà h/ủy ho/ại được." Suốt bốn năm đại học, tháng nào cô ấy cũng chuyển cho tôi tám trăm tệ tiền ăn, lời nhắn chuyển khoản lúc nào cũng là "ăn nhiều th!t vào". Mẹ tôi đã vượt qua ca phẫu thuật ghép thận, còn tôi cũng được giữ lại học lên thạc sĩ rồi vào làm ở một tập đoàn lớn. Thế nhưng, cô ấy lại c/ắt đ/ứt liên lạc hoàn toàn mà không một lời báo trước. Tám năm sau, tôi trở thành đối tác trẻ nhất của tập đoàn, lương mỗi năm hàng chục triệu tệ. Thế mà cái tên Lâm Tuyết Nhi lại xuất hiện trong video chế giễu trên nhóm xem mắt của địa phương: "Ba mươi tuổi, gánh mẹ b/ệnh tật, đòi sính lễ một triệu tệ, người phụ nữ này đi/ên vì tiền đến mức đó sao?"