Tôi từng ngỡ rằng, ân tình mà cha dùng cả mạng sống để đổi lấy sẽ khiến Lâm Tiêu và Cố Tử Thu bảo vệ tôi cả đời. Mười lăm năm qua, họ là những người anh mà tôi dựa dẫm nhất, cũng là mái nhà mà tôi tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ đá/nh mất. Thế nhưng, sau khi Trần Đình Đình xuất hiện, chiếc lễ phục tôi trân quý, buổi tiệc sinh nhật tôi chuẩn bị, thậm chí cả thành quả nghiên c/ứu khoa học mà tôi phải mất nửa năm trời mới xây dựng được, tất cả đều trở thành những quân bài để họ lấy lòng cô ta. Họ bảo tôi ích kỷ, bảo tôi không biết điều, bắt tôi phải dâng hiến tiền đồ của chính mình. Vì vậy, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Tôi chấp nhận lời mời học thẳng lên tiến sĩ tại Đại học Nam Kinh, xóa sạch mọi dấu vết, mang theo bằng chứng lặng lẽ rời đi. Về sau, khi sự thật được phơi bày, sự nghiệp của họ tiêu tan, họ cuối cùng cũng phát đi/ên mà tìm ki/ếm tôi. Nhưng khi họ quỳ xuống trước mặt c/ầu x/in tôi trở về, tôi chỉ bình thản nói với họ: "Các người cản đường tôi rồi." Lần này, tôi sẽ không quay đầu lại.