Tôi là thế hệ thứ hai của giới giải trí không có gì đáng tự hào. Bố là Ảnh đế được phong thần nhờ diễn xuất, mẹ là nữ đạo diễn nổi tiếng với chỉ số IQ cao ngất ngưỡng. Thế mà tôi lại vừa x/ấu vừa ngốc. Ba tuổi không biết đọc thơ, năm tuổi đếm không rõ mười ngón tay. Người ta hỏi tôi một cộng một bằng mấy, tôi bẻ ngón tay tính toán hồi lâu rồi đáp: "Bằng một đôi ạ." Bố mẹ thấy tôi mất mặt, vứt tôi về cho bà ngoại ở quê, rồi nhận nuôi một cô con gái thông minh xinh đẹp. Mười tám năm sau, em gái tham gia show tuyển chọn nhóm nhạc nữ, cần một người đối chiếu vừa ngốc vừa x/ấu. Lúc này bố mẹ mới nhớ đến tôi. Trước khi livestream, bố dặn đi dặn lại: "Ít nói thôi, đừng để người ta biết con không thông minh." Mẹ lạnh mặt cảnh cáo: "Dám tranh ống kính của con bé thì đừng hòng lấy tiền phẫu thuật cho bà ngoại." Tôi hiểu ý, ngoan ngoãn gật đầu. Trên chương trình, em gái đỏ hoe mắt ôm lấy tôi: "Chị gái từ nhỏ đã lớn lên ở quê, tuy không thông minh lắm nhưng hy vọng mọi người đừng chế giễu chị ấy." Khung bình luận lập tức tràn ngập sự xót xa: 【Em gái dịu dàng quá đi mất!】