Sau khi thi trượt đại học, tôi nắm ch/ặt mười đồng bạc lẻ còn sót lại trong túi, chẳng hiểu xui khiến thế nào lại bước vào một tiệm vé số. Thế mà lại trúng giải nhất, tròn 5 triệu tệ. Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó, tim đ/ập lo/ạn nhịp, gần như không dám tin vào mắt mình. Vậy là cuối cùng tôi cũng có tiền để học lại. Tôi vội vã chạy về nhà, đẩy cửa ra, hớn hở hét lớn: "Bố, mẹ, hai người đoán xem con trúng bao nhiêu—" "A Nghiên, con xem bộ quần áo này đẹp chưa này, mắt mẹ chọn là chuẩn nhất đấy." "Chiếc điện thoại mới, máy tính mới này đúng là đắt xắt ra miếng, chất lượng khác hẳn." "Cảm ơn bố mẹ, con thích quá." ... Niềm vui sướng chưa kịp thốt ra của tôi đã bị nhấn chìm trong không khí náo nhiệt khắp căn nhà. Trên bàn trà phòng khách bày đầy hộp đựng bộ ba sản phẩm của Apple, trên ghế sofa chất đống những túi lớn túi nhỏ đồ m/ua sắm.