Em gái tôi bị b/ắt c/óc mười năm, khi cảnh sát tìm thấy con bé, nó đang lê lết cái chân tàn phế, quỳ gối ăn xin ngoài đường. Bố tìm khắp các danh y, mẹ nghỉ việc để chăm sóc, anh trai cõng nó chạy khắp các b/ệnh viện trên cả nước. Nhìn họ bị nỗi dằn vặt dày vò, tôi chủ động chăm sóc em gái. Từ việc tập phục hồi chức năng, tập đá/nh vần cho đến chuyện mặc quần áo, kết bạn, tôi cầm tay chỉ việc dạy bảo nó, từng chút một nhường lại cuộc sống của chính mình cho nó. Bất kể gia đình có dịp quan trọng nào, tôi đều đưa nó theo vì sợ nó nghĩ rằng ngôi nhà này lại bỏ rơi nó lần nữa. Dần dần, cô bé ăn mày thọt chân năm nào không dám ngẩng đầu lên, đã trở thành tiểu công chúa được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay. Ngày nhận được thông báo trúng tuyển vào Đoàn Ballet Quốc gia, mẹ bưng sữa đến chúc mừng tôi. Sau khi uống xong, tôi mất ý thức, lúc mở mắt ra, tôi đã bị nh/ốt trong một ngôi trường đóng kín. Suốt ba năm, tôi không còn được chạm vào giày múa, đôi chân bị ph/ạt đến cứng đờ, không bao giờ có thể nhón chân lên được nữa. Tôi lén lấy điện thoại, hết lần này đến lần khác cầu c/ứu gia đình, nhưng đáp lại chỉ là những cuộc gọi không người nghe máy. Ba năm sau, cuối cùng tôi cũng được đón về nhà. Thế nhưng, em gái đã thay thế tôi bước vào Đoàn Ballet Quốc gia, trở thành "vũ công một chân" được vạn người săn đón.