Hai năm sau khi chia tay, người yêu cũ của tôi tuân theo sự sắp đặt của gia đình mà đính hôn. Nghe nói, cô gái đó rất tốt. Tốt đến mức anh ta say khướt, đi đứng loạng choạng vào giữa đêm, vẫn không quên chạy đến nhà bạn thân để hết lời khen ngợi cô ấy. Khen cô ấy hào phóng, đoan trang, chu đáo và biết nghe lời, đến cả những món kiêng kỵ của các bậc trưởng bối nhà họ Trình cô ấy cũng nhớ rõ. Không giống như tôi, thực dụng, mạnh mẽ, xươ/ng cốt cứng nhắc lại còn nóng tính. "Bảo cô ấy hạ mình trước mặt mẹ tôi, cứ như đòi mạng cô ấy vậy." "Nếu không phải vì cô ấy không biết điều, thì có lẽ chúng tôi đã..." Nói được nửa chừng, Trình Thụ rủ mắt xuống, thở dài thườn thượt: "Thôi, không nhắc đến cô ấy nữa." Qua cánh cửa phòng ngủ, tôi nghe thấy Trình Thụ lại lên tiếng: "Còn cậu thì sao?" "Nghe nói sau khi về nước, cậu cũng tự mình quen một cô bạn gái." "...Gia đình cậu có hài lòng không?"