Mẹ tôi nói Triệu Đức Minh, anh em tốt nhất của bố tôi, đã giúp đỡ gia đình chúng tôi rất nhiều trong lúc khó khăn nhất. Ông ấy là một người cực kỳ tốt bụng, thế nên khi Triệu Đức Minh đến nhà tìm chị gái, tôi đã ôm chiếc xe điều khiển từ xa ông ấy tặng mà cười ngây ngô. Ngày hôm sau, nhà tôi đầy rẫy cảnh sát, chị gái co quắp trong góc tường, đôi mắt trống rỗng như bị ai móc sạch tâm h/ồn. Sau đó, chị thức trắng đêm, dùng móng tay cào cấu cánh tay mình đến mức m/áu th!t be bét. Ba tháng sau, chị nhảy từ sân thượng b/ệnh viện xuống, khi ấy chị mới hai mươi tuổi. Về sau, mẹ tôi phát đi/ên, bố tôi suy sụp, cả gia đình chỉ còn lại mình tôi. Tôi đã ngồi trước m/ộ họ suốt cả một đêm. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về tháng Bảy năm tám tuổi. Triệu Đức Minh đứng trước cửa nhà tôi, tay xách một thùng sữa tươi, mỉm cười gọi tôi là Tiểu Dữ.