Ngày đầu tiên bị b/ắt c/óc vào vùng núi sâu, người đàn ông nhìn tôi cười lạnh: "Cô sinh viên à, đã đến cái vùng khỉ ho cò gáy này của bọn tao thì phải biết chấp nhận số phận. Có hai con đường cho mày tự chọn, một là theo con trai tao, cuối năm sinh cho nó một thằng cu, tao đảm bảo mày được ăn sung mặc sướng. Nếu không, tao sẽ đá/nh g/ãy hai chân mày, dùng xích sắt xích trong chuồng lợn, để toàn bộ mấy gã đ/ộc thân trong làng dạy cho mày biết quy tắc!" Kiếp đầu tiên, vì sợ bị đá/nh, tôi tủi nh/ục khoác lên mình bộ váy cưới. Ba năm sinh hai đứa con gái đều bị dìm ch*t, cuối cùng tôi băng huyết mà ch*t trên giường đất. Kiếp thứ hai, tôi liều ch*t phản kháng, chạy trốn vào sâu trong núi. Sau khi bị bắt lại, tôi bị đ/ập nát xươ/ng đầu gối, bị xích trong chuồng lợn hànhz hạz đến mức không còn hình người, cuối cùng phải cắn lưỡi t/ự s*t. Dù thỏa hiệp hay chạy trốn, ở nơi này đều là đường cùng. Sống lại kiếp thứ ba, tôi nhìn thấy con gà vừa c/ắt tiết trên bếp, liền lao tới bôi m/áu lên mặt, đảo mắt trắng dã, sùi bọt mép, toàn thân co gi/ật chỉ thẳng vào Tôn Đại Phú: "Kẻ phàm phu tục tử to gan! Ta chính là Hồ Tiên Thái Nãi ở núi Trường Bạch! Các ngươi dám ép x/ác phàm của ta kết hôn, làm hoen ố tiên thể! Đêm nay, ta muốn cả nhà họ Tôn các ngươi ch*t không toàn thây!"