Năm tôi tám tuổi, tại tiệc mừng lên lớp, chị gái đã bị Triệu Cường nhân lúc s/ay rư/ợu kéo vào nhà kho. Hắn h/ủy ho/ại đời chị, cũng là h/ủy ho/ại cả gia đình chúng tôi. Sau khi xuất viện, chị không bao giờ mặc váy nữa, cuối cùng chọn cách t/ự s*t bằng cách c/ắt cổ tay vào một đêm mưa giông sấm chớp. Cha mẹ vì quá sốc mà bạc đầu chỉ sau một đêm, rồi cũng lần lượt ra đi. Còn tôi trở thành đứa trẻ không nhà không cửa. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đã quay trở lại đúng ngày chị gái mặc chiếc váy trắng, cười rạng rỡ nhất. Tên s/úc si/nh kia đang mỉm cười bước về phía chúng tôi. Lần này, dù có phải tan xươ/ng nát th!t, tôi cũng nhất định phải bảo vệ chị chu toàn!