Sau khi chuyển đến căn nhà cũ của mẹ, cứ đúng mười một giờ mười bảy phút đêm, đèn trong nhà của chuyên gia phục chế nội thất Lâm Tri Du lại lần lượt tắt theo một trình tự cố định, chỉ duy nhất khe cửa căn phòng nhỏ bị mẹ đóng kín là còn hắt ra ánh sáng. Thông qua đồng hồ điện đ/ộc lập, những đường vân gỗ mới xuất hiện trên đồ nội thất cùng một chiếc chìa khóa gỉ sét không khớp với bất kỳ ổ khóa nào hiện có, cô phát hiện ra rằng căn nhà không phải bị linh h/ồn của mẹ ám, mà đang tái diễn đêm cô đã không trở về nhà nhiều năm trước. Người em trai cùng mẹ khác cha, Thẩm Vọng, kẻ chỉ chịu đứng ngoài cửa, cũng từng bị mắc kẹt trong cùng một vòng lặp ấy. Vào đêm thứ bảy, Tri Du quyết định tháo dỡ tấm ván chính mà mẹ dùng để lưu giữ ký ức, chấp nhận vĩnh viễn mất đi bản mô phỏng cuối cùng về giọng nói của bà. Hai chị em cuối cùng đã khiến căn nhà ngừng ghi nhớ thay họ cái đêm đ/au đớn nhất ấy.