Sau khi người cha đổ b/ệnh, Thẩm Giáng Hòa - cô con gái thứ vốn quanh năm suốt tháng chỉ biết túc trực bên lò lửa để canh màu cho xưởng nhuộm của gia đình - mới bàng hoàng phát hiện ra rằng, khoản v/ay tám trăm lượng bạc để duy trì công việc kinh doanh lại bị ràng buộc vào hôn ước giữa cô và thương nhân vải vóc Hạ Cảnh Minh. Kết hôn thì được gia hạn n/ợ, còn hủy hôn thì phải thanh toán toàn bộ trong vòng hai mươi ngày, nếu không sẽ mất xưởng nhuộm đang thế chấp. Trong lúc chạy đua với thời hạn giao hàng để c/ứu vãn đơn đặt hàng, cô đã sử dụng dấu vân tay lấy nguyên liệu cùng những bản phối màu bí mật để chứng minh rằng, những đơn hàng nhuộm quan trọng trong suốt ba năm qua thực chất đều do một tay cô thực hiện. Sau khi truy tìm những bức thư xa xôi trong sổ sách, cô còn phát hiện ra người anh cả mất tích từ lâu vốn đã từ bỏ quyền thừa kế, nhưng văn bản từ bỏ đó lại bị Hạ Cảnh Minh cố tình giấu nhẹm. Khi khách hàng lớn hủy đơn, nồi đồng và bến sông bị thu hồi, cô vẫn kiên quyết công khai hủy hôn, dùng công thức nhuộm cải tiến cùng bản hợp đồng chia lợi nhuận minh bạch để thuyết phục các thợ thủ công nhóm lại lửa lò. Dù xưởng nhuộm cuối cùng chỉ còn lại những đơn hàng nhỏ lẻ và cô phải mất nửa năm mới trả hết n/ợ, nhưng đây là lần đầu tiên cô thực sự nắm quyền quyết định đối với tay nghề, việc kinh doanh và cả tình cảm của chính mình.