Học đồ họa đồ Đường Tuyết Trừng và người đưa tin Lương Độ Xuyên bị mắc kẹt trong lần hoàng hôn thứ bảy lặp đi lặp lại. Mỗi khi cô sửa lại bản đồ gốc, thành phố lại vĩnh viễn mất đi một con đường; cả thành phố cũng liên tục mắc phải căn b/ệnh hoàng hôn sẽ bị lãng quên vào mỗi sớm mai, chỉ có cơ thể của Độ Xuyên là khắc ghi mỗi lần lặp lại thành những vết s/ẹo tựa như những con đường. Khi cả hai phát hiện ra rằng thành phố thực chất được duy trì bởi tấm bản đồ chưa hoàn thiện của nhà họ Đường, và việc hoàn thành cây cầu cuối cùng đòi hỏi một người phải mãi mãi ở lại bên ngoài hoàng hôn, họ buộc phải quyết định: sự c/ứu rỗi thực sự là hy sinh vì nhau, hay là để mỗi cái giá phải trả đều diễn ra trong sự thấu hiểu và lựa chọn của cả hai.