Hạ Dĩ Đường, một người làm nghề dịch thuật tự do, đột nhiên không thể nói thành câu hoàn chỉnh khi đang làm việc vào lúc nửa đêm. Dù buộc phải dừng công việc, cô vẫn lén lút nhắn tin hỗ trợ khách hàng. Thẩm Hành Chi, người đồng nghiệp cũ sống cùng cô, không tắt máy tính giúp cô mà chỉ quyết định sẽ chuyển đi vào cuối tháng, bởi hai năm trước họ từng đá/nh mất nhau trong chính vòng xoáy làm việc quá sức này. Khi Dĩ Đường tìm thấy dòng chữ "Có thể liên lạc bất cứ lúc nào" do chính tay mình viết từ bốn năm trước, cô mới hiểu ra rằng điều thực sự cần thay đổi không chỉ là khách hàng, mà là cách cô dùng việc luôn trong trạng thái chờ đợi để chứng minh giá trị bản thân. Ngừng nhận dự án đồng nghĩa với việc mất đi nguồn thu nhập chính và vị thế trong ngành, nhưng nếu tiếp tục, cô thậm chí không thể duy trì nổi sức khỏe và các mối qu/an h/ệ. Cô buộc phải học cách dừng lại khi vẫn còn khả năng, và học cách để một mối qu/an h/ệ có thể tồn tại mà không cần dựa vào sự c/ứu vãn, việc sống chung hay công việc.