Trong lễ hội đèn lồng Thất Tịch, tôi đến cây cầu dài để quay tư liệu Vlog cho đám cưới một tháng sau. Thế nhưng, trong khung ngắm máy ảnh, tôi lại nhìn thấy em gái mình là Quý Vũ Mạt, cùng với vị hôn phu Tiêu Văn Châu – người lẽ ra đang phải tăng ca ở công ty. Em gái đang chọn đồ trước quầy hàng, quai túi trượt khỏi xươ/ng bả vai. Tiêu Văn Châu gần như theo bản năng đưa tay đỡ lấy, rồi tiện tay vắt luôn lên vai mình. Chiếc túi đính kim tuyến lấp lánh treo đầy búp bê trông thật lạc quẻ với bộ vest màu xám đậm của anh ta. Có lẽ chỉ là tình cờ thôi. Nhưng trong khung ngắm, chiếc túi đó cứ treo vững vàng trên vai Tiêu Văn Châu mãi. Dòng người trên phố qua lại tấp nập, anh ta vẫn không hề trả lại. Em gái chọn xong đồ, đưa tay ra định lấy, anh ta lại nghiêng người né tránh, nói gì đó khiến cả hai cùng bật cười. Lần hẹn hò đầu tiên sau khi x/ác lập mối qu/an h/ệ, tôi nhờ anh ta cầm giúp chiếc túi treo đầy búp bê bông. Anh ta dùng một tay nhón lấy đầu quai túi. Ngay khoảnh khắc tôi cúp điện thoại và quay người lại, anh ta đã nhét trả vào tay tôi. "Túi treo mấy thứ này không hợp với đồ tôi mặc." Giọng điệu bình thản, nhưng vành tai lại đỏ ửng.