Lần đầu tiên tôi lên hình là khi học lớp ba. Một doanh nghiệp đến trường quyên góp cặp sách, cô giáo bảo tôi cầm tấm biển rồi mỉm cười. Trên biển viết: "Cảm ơn các cô chú đã thay đổi vận mệnh của cháu." Tôi dùng bút chì gạch bỏ hai chữ "vận mệnh", sửa thành "cặp sách". Cô giáo hỏi tại sao tôi lại sửa. Tôi đáp: "Thứ họ cho là cặp sách, chứ không phải vận mệnh." Lên cấp ba, khi nhận học bổng, nhân viên công tác bảo tôi hãy cảm ơn những gian khổ. Tôi hỏi: "Tiền là do nhà trường phát, tại sao tôi phải cảm ơn gian khổ mà không phải cảm ơn nhà trường?" Sau này, cha mẹ ruột tìm thấy tôi và muốn quay một bộ phim tài liệu về sự đoàn tụ. Trong bài viết quảng bá, phần giới thiệu về con gái nuôi Kỷ Lộc dài tận ba trang. Từ ngày sinh, các giải thưởng, cho đến từng cái Tết cô ta thay tôi ở bên cạnh cha mẹ. Còn tôi chỉ vỏn vẹn một dòng: "Kỷ Vãn Ninh, con gái ruột thất lạc nhiều năm được tìm thấy." Mẹ nói: "Vãn Ninh, viết như vậy khán giả mới hiểu được Lộc Lộc cũng không dễ dàng gì." Tôi hỏi: "Cô ta có gì mà không dễ dàng?" Mẹ khựng lại một chút: "Nó đã thay con ở bên cha mẹ suốt mười tám năm qua."