Ngày thứ hai sau khi tôi được nhận trở về hào môn, cô tiểu thư giả mắc chứng trầm cảm. Cô ta tuyệt thực suốt đêm, bày đủ trò đòi ch*t. Bố mẹ và anh trai đều xót xa vô cùng, thay phiên nhau túc trực hai mươi bốn giờ để ngăn cô ta làm chuyện dại dột. Thế nhưng, tôi mới là người thực sự bị trầm cảm, nên tôi quả quyết rằng cô ta chỉ đang giả vờ. Mẹ t/át tôi một cái ngay tại chỗ. 'Em gái con ngày nào cũng đòi ch*t, con không giúp đỡ khuyên bảo thì thôi, lại còn thêm dầu vào lửa, sao lòng dạ con lại đ/ộc á/c đến thế!' Cô tiểu thư giả khóc lóc trèo lên sân thượng. Cả nhà khuyên can đến khô cả miệng, cô ta mới chịu xuống. Đây là lần thứ tám cô ta đòi ch*t. Lần nào cũng chọn lúc đông người nhất. Lần nào cũng đợi có người đến kéo lại. Tôi nhìn cô ta hồi lâu rồi bảo: 'Người thực sự muốn ch*t sẽ không cho người khác nhiều cơ hội c/ứu mình như vậy đâu.' Cô tiểu thư giả nép vào lòng anh trai, mắt đỏ hoe hỏi tôi: 'Chị nói vậy là muốn ép em đi ch*t sao?' Bố mẹ và anh trai lớn tiếng chỉ trích tôi, nhưng thứ tôi nghe được chỉ là những tiếng ong ong trong đầu. Tôi không nói thêm lời nào, chỉ rảo bước chạy đến vị trí cô ta vừa đứng, không một tiếng động mà nhảy xuống. Tôi dùng hành động để chứng minh cho họ thấy, thế nào mới thực sự là muốn ch*t.