Bạn trai tôi gh/ét nhất là sự kiểu cách. Dù là ly trà sữa đầu tiên của mùa thu hay bó hoa vào ngày kỷ niệm, Bùi Nghiễn đều nhíu mày: 'Toàn là chiêu trò của thương gia để hút m/áu thôi, sao em cũng hùa theo làm gì?' Mãi cho đến khi cô bạn thanh mai trúc mã của anh du học trở về, anh đã bù đắp cho Tống Niệm chín mươi chín buổi lễ. Ăn mừng cô tốt nghiệp thuận lợi, ăn mừng cô trở về cuộc sống đ/ộc thân, ăn mừng cô nhuộm mái tóc đỏ đầu tiên trong đời. Ngày lễ Thất Tịch năm ấy, Bùi Nghiễn phá lệ bảo tôi về nhà sớm, còn dặn dò tôi phải ăn mặc thật xinh đẹp. Sân vườn được phủ kín bởi hoa hồng vận chuyển bằng đường hàng không, dàn nhạc tư nhân túc trực trong nhà kính, chín mươi chín chiếc máy bay không người lái đang chờ cất cánh trên bầu trời đêm. Tôi cứ ngỡ, cuối cùng anh cũng chịu vì tôi mà làm điều sến súa một lần. Kết quả, Tống Niệm ôm một chú cún con bước ra từ nhà kính. Tấm thẻ bài bằng vàng ròng trước ngựk chú chó khắc tên nó, vòng cổ đính đầy đ/á quý hợp với ngày sinh của cô ta. Bùi Nghiễn quỳ xuống, tự tay đội vương miện cho chú chó. 'Chào mừng hoàng tử bé của Niệm Niệm đến với thế giới này.' Tôi đứng đó với bao niềm vui sướng, mới nhận ra thứ mình chờ đợi chỉ là một trò cười. Thôi vậy. Sự kiểu cách không thể chờ đợi được nữa, tôi không đợi nữa.