Trong vụ hỏa hoạn tại nhà hát Trăng Khuyết, giám đốc sân khấu Lâm Sầm liên tục quay ngược thời gian trở về thời điểm trước khi vở diễn bắt đầu. Cuốn sổ ghi chép t/ai n/ạn liệt kê tám người sẽ tử nạn, nhưng quy định rằng mỗi vòng lặp, cô chỉ được tiết lộ một sự thật có thể kiểm chứng ngay lập tức cho một người duy nhất, và chỉ khi người đó tự nguyện chấp thuận sau khi biết chuyện thì thông tin mới được lưu giữ qua các vòng lặp tiếp theo. Khi phát hiện nguồn gốc thực sự của vụ ch/áy nằm ở hàng ghế khán giả, đồng thời biết được rằng nếu nói ra toàn bộ tương lai, cô sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong vòng lặp đó, Lâm Sầm buộc phải từ bỏ việc dùng cái ch*t để ép buộc người khác phục tùng, thay vào đó là để tám người xa lạ tự quyết định cách thức thoát thân. Cuối cùng, cô đ/ốt bỏ danh sách tử thần, mọi người đón chào một ngày mai thực sự, còn cô cũng bắt đầu lại từ một vị thế bình đẳng và đầy ẩn số với Trình Việt, người diễn viên luôn nghi ngờ cô qua từng vòng lặp.