Trong tiệc thôi nôi, con gái Cửu Cửu của tôi thế mà lại cầm lấy một cây bút vẽ. Tất cả mọi người đều im bặt như ve sầu mùa đông, cẩn trọng quan sát sắc mặt tôi. Cô bạn thân sợ tôi quá kích động mà làm tổn thương con bé, vội vàng bế Cửu Cửu sang một bên, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Giai Ngôn, hôm nay là tiệc thôi nôi của Cửu Cửu, cậu đừng gi/ận nhé. Lúc ở cữ cậu vốn đã không chăm sóc tốt, sản dịch ba bốn tháng trời vẫn chưa sạch, cơ thể suy nhược không được tức gi/ận đâu. Hơn nữa, Thiệu Hoài đã chặn số của Bùi Tri Hạ rồi, cũng không còn đến phòng tranh đó nữa, anh ấy thật lòng muốn sống tốt với cậu mà. Đừng tự hànhz hạz bản thân mình nữa, được không?" Tôi nhắm mắt, hồi tưởng lại tiệc đầy tháng của Cửu Cửu năm ngoái, khi Trình Thiệu Hoài che chở cho Bùi Tri Hạ, ánh mắt anh nhìn tôi tràn đầy chán gh/ét. Dù nửa năm sau đó, anh có trăm phương ngàn kế chăm sóc, nhún nhường bù đắp cho tôi, tôi vẫn không thể quên được ngày hôm đó. Tôi cong môi cười khẽ, khi mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên dịu dàng. Tôi bế Cửu Cửu lên, nhẹ nhàng trêu chọc gương mặt nhỏ nhắn của con: "Tớ sẽ không tự hànhz hạz bản thân mình đâu."