Lên đại học, tôi quyết định trải nghiệm cuộc sống, kiên quyết không dùng chiếc thẻ đen bố mẹ đưa. Bạn cùng phòng của tôi, Lâm Nguyệt, một sinh viên nghèo, mỗi ngày chỉ làm đúng hai việc. Một là nũng nịu với điện thoại, khoe khoang về đối tượng yêu qua mạng là một thiếu gia giàu có, đẹp trai. Hai là tìm đủ mọi cách để mỉa mai tôi, cười nhạo tôi là đồ nhà quê đến quần áo hàng hiệu cũng không biết. Quần áo nhà tôi đều là đồ đặt may riêng, tôi quả thực chẳng nhận ra cái logo nào cả. Nhưng tôi không giải thích, vì chuyện yêu đương qua mạng hằng ngày của cô ta còn thú vị hơn cả chương trình truyền hình thực tế. Cho đến ngày đó, điện thoại cô ta hiện lên ảnh chụp màn hình chuyển khoản, tôi liếc mắt nhìn qua. Khoan đã, cô ta lại dám lấy ảnh của tôi để yêu qua mạng. Đối tượng còn được lưu tên là người thừa kế tập đoàn họ Cố. Mà tập đoàn họ Cố ở Giang Thành chính là nhà tôi, bố mẹ cũng chỉ có mỗi mình tôi là con gái. Giây tiếp theo, tôi gọi thẳng cho trợ lý: "Kiểm tra xem, bố mẹ tôi có con ngoài giá thú không?"