Sau khi Cố Nghiên Xuyên bị b/ắt c/óc, bọn b/ắt c/óc ép Tô Đường phải giao ra cổ phần, nếu không sẽ lấy mạng anh. Thế nhưng ai cũng biết, Tô Đường từng yêu anh như mạng sống. Vì vậy, Cố Nghiên Xuyên cũng tin rằng, chắc chắn cô sẽ đến c/ứu anh. Cho đến khi bàn tay bị ch/ặt lìa của anh được gửi đến buổi đấu giá, cô lại đeo nhẫn cưới vào tay một người đàn ông khác; cho đến khi anh bị treo lơ lửng trên biển cá m/ập, thứ cô gửi đến không phải là tiền chuộc, mà là một tờ đơn ly hôn. Năm ngày sau, Tô Đường mặc váy cưới gả cho người khác. Còn sợi dây thừng trên đầu Cố Nghiên Xuyên, cuối cùng cũng bị th/iêu đ/ứt.