Sau khi chị gái qu/a đ/ời, nhân viên triển lãm Lâm Trừng Ninh đã tạm thời tiếp quản dự án phục hồi san hô còn dang dở của chị. Cô chỉ muốn duy trì bể san hô nguyên trạng cho đến ngày khai mạc lễ tưởng niệm. Bác sĩ thú y ca đêm Chu Dĩ Hành đã đồng hành cùng cô thiết lập lại quy trình chiếu sáng, cho ăn và ghi chép. Tuy nhiên, thông qua các nhãn vận chuyển và hồ sơ xin chuyển giao giữa các bảo tàng, cô phát hiện ra chị gái mình đã sớm có kế hoạch phân tán san hô sang các cơ sở khác để tránh rủi ro cho toàn bộ thành quả nếu chỉ đặt tại một thiết bị duy nhất. Khi hệ thống làm mát gặp sự cố thực sự dẫn đến cái ch*t của các mẫu vật, Trừng Ninh buộc phải đưa ra lựa chọn giữa việc "giữ trọn vẹn kỷ niệm" và "đảm bảo sự sống được tiếp nối". Cùng lúc đó, Dĩ Hành cũng chuẩn bị rời đi làm việc ở nơi khác. Cả hai đều học cách không coi việc ở lại là minh chứng cho tình yêu, còn Trừng Ninh thì chuyển hóa công việc của chị gái mình từ một di vật cá nhân thành một dự án chuyên nghiệp có thể được đội ngũ điều chỉnh, tiếp nối và công khai kiểm chứng.