Mười hai ngày trước khi tỷ tỷ Tô Vãn Tình xuất giá, tôi tìm thấy trong đáy rương hồi môn của tỷ ấy một tờ hôn thư cũ từ mười hai năm trước. Trên đó không ghi tên tỷ ấy, mà là tên của tôi, còn nhà trai chính là Cố Thiếu Hành – người mà tỷ ấy sắp kết hôn. Cha tôi khăng khăng khẳng định đó chỉ là lỗi sao chép, bắt tôi phải đ/ốt bỏ trước ngày thành hôn. Tôi không muốn tranh giành hôn sự với tỷ tỷ, chỉ muốn biết tại sao tên mình lại xuất hiện trong một giao ước mà tôi chưa từng hay biết. Lần theo bản thảo hôn thư, sổ cổ phần xưởng nhuộm, bản sao hộ tịch, giấy thông hành của người làm mối, dấu triện cũ cùng sổ sách của mẫu thân, tôi mới vỡ lẽ rằng năm xưa, vì muốn đổi lấy con đường thông thương với nhà họ Cố, cha đã dùng tôi khi còn nhỏ để đính ước, đợi đến khi tỷ tỷ trưởng thành thì lén lút tráo người. Điều khó đối diện hơn cả là chính con đường thông thương đó đã cho tôi cơ hội học nghề nhuộm. Đêm trước ngày thành hôn, nhà họ Cố dùng việc hủy đơn hàng để ép tôi ký giấy x/ác nhận hôn ước cũ vô hiệu. Tôi vẫn đem hai tờ hôn thư trình quan, trả lại quyền quyết định hôn sự cho tỷ tỷ, đồng thời gánh chịu hậu quả xưởng gia đình mất đơn hàng, cha phải nộp thuế bù và bản thân phải rời khỏi xưởng. Về sau, tôi dùng kỹ thuật phối màu của riêng mình để nhận những đơn hàng nhỏ, còn Thẩm Ký Bạch – người đã bị điều đi huyện khác – vẫn đều đặn gửi từng lá thư đến nơi có ghi tên tôi.