Sau khi mất đi vị trí trong dàn nhạc, nghệ sĩ vĩ cầm Thẩm Huyền Âm đến làm trợ lý chăm sóc tạm thời tại một b/ệnh viện thú y nhỏ, nơi cô phụ trách chăm sóc Hôi Thất, một chú chim bồ câu đua vừa trải qua phẫu thuật do bị thương ở cánh. Mỗi ngày, Hôi Thất vẫn vỗ cánh hướng về phía bắc, ông Lương - chủ nhân lớn tuổi của chú chim - vẫn tin rằng nó chỉ muốn quay trở về điểm đích. Thế nhưng, thông qua bảng phục hồi chức năng, số vòng chân, hướng gió và dữ liệu về bạn đời cũ, Huyền Âm phát hiện ra rằng cách đó 27 cây số về phía bắc chính là nơi ở của Bạch Tuệ, cô bồ câu mái từng kết đôi lâu năm với Hôi Thất nhưng đã bị b/án đi. Khi ông Lương vẫn tiếp tục đăng ký cho Hôi Thất tham gia cuộc đua kỷ niệm, Huyền Âm phải quyết định xem liệu có nên dùng danh nghĩa của chính mình để ngăn cản việc thả chim hay không, dù điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ mất cả công việc tạm thời lẫn chỗ ở. Việc chăm sóc một chú chim không còn có thể dùng thứ hạng để định giá trị cũng đã buộc cô phải định nghĩa lại mối qu/an h/ệ giữa bản thân và cây đàn vĩ cầm của mình.