Sau khi bị suy giảm thính lực đột ngột, tôi rời bỏ công việc phát thanh và chia tay với đạo diễn phim tài liệu Lục Thừa Tự. Hai năm sau, nhờ vào thiết bị trợ thính, phụ đề và sóng âm thị giác, tôi trở lại làm biên tập viên âm thanh và nhận dự án phục dựng lịch sử truyền miệng của một nhà hát cũ do anh gửi đến. Cuộn băng phỏng vấn quan trọng nhất lại bị khử nhiễu quá mức, khiến những khoảng lặng, nhịp thở và sự do dự của nam diễn viên lão làng Hạ Bách Niên gần như bị xóa sạch. Khi hạn chót của liên hoan phim cận kề, tôi buộc phải quyết định: liệu sẽ giao nộp đúng hạn một bản dựng sạch sẽ về mặt kỹ thuật nhưng làm sai lệch ý nghĩa của người được phỏng vấn, hay yêu cầu phỏng vấn lại và chấp nhận rủi ro bị rút phim. Ngoài công việc, một lá thư hủy bỏ không gửi đi từ hai năm trước đã cho tôi biết rằng, năm đó Lục Thừa Tự không rời đi vì tôi mất thính lực, mà là lấy danh nghĩa chăm sóc để hủy bỏ kế hoạch chung của chúng tôi. Chúng tôi chỉ có thể học cách hỏi, cách từ chối và cách lựa chọn trong những quy tắc hợp tác mới, để x/ác nhận xem liệu sự tôn trọng có thể tiến gần đến tình yêu hơn là sự áy náy hay không.