Kiều Dĩ Ninh, một nghiên c/ứu viên về nguồn gốc tác phẩm tại bảo tàng, đã để lại một khoảng trống ký ức kéo dài mười chín ngày sau một t/ai n/ạn. Sau khi trở lại làm việc, cô phát hiện bảy bức tranh không tên mà cô lưu giữ cá nhân đã được hiến tặng cho bảo tàng dưới tên cô, và chữ ký trên hợp đồng quả thực là của cô. Không chờ đợi ký ức phục hồi, cô bắt đầu truy vết từ số hiệu trên tấm lưng tranh, kiểm định màu vẽ, phiếu vận chuyển, các bản thảo hợp đồng cùng lịch trình trước khi xảy ra t/ai n/ạn. Cô tìm ra Hà Nguyệt Đường, nữ họa sĩ đã bị hồ sơ đại lý xóa tên, đồng thời làm rõ rằng văn bản cô ký trước t/ai n/ạn thực chất là một sự ủy quyền tạm thời có kèm điều kiện thu hồi. Điều khó chấp nhận hơn cả là vị hôn phu Trình Dịch Hành, dù biết rõ tài liệu đính kèm từng tồn tại, vẫn x/ác nhận hoàn tất việc nhập kho cho cô khi cô đang nằm viện. Dĩ Ninh buộc phải đưa ra lựa chọn giữa chi phí tháo dỡ triển lãm, quyền lợi đối với các tác phẩm và sự tin tưởng trong hôn ước. Cô thừa nhận rằng có những ký ức không nhất thiết phải khôi phục, và quyền quyết định vẫn có thể được thiết lập lại.