Điều phối viên lắp đặt triển lãm lưu động Tống Tri Uẩn vốn quen với việc làm bù cho tất cả những người vắng mặt đột xuất. Cho đến một lần trước giờ khai mạc, cô đứng trước bức tường triển lãm đã hoàn thiện nhưng hoàn toàn không nhớ mình vừa thực hiện một công việc có độ rủi ro cao. Sau khi bị ép nghỉ phép, cô đến phòng sửa chữa của khu dân cư, cùng nữ thợ điện về hưu Hà Quế Lan sắp xếp lại những dụng cụ cũ, đồng thời nhìn thấy từ sự trưởng thành của nhân viên mới Trịnh Khả Trừng rằng: bấy lâu nay cô coi việc c/ứu nguy là giá trị của bản thân, vừa bị hệ thống ỷ lại, lại vừa chủ động che giấu những sai sót sau cái mác "cuối cùng cũng đã bù đắp ổn thỏa". Trước khi quay lại công việc, cô phải quyết định xem có nên công khai những lỗi an toàn trong quá khứ, chấp nhận giảm chức vụ và thu nhập, cũng như thực sự bàn giao lại những công việc vốn chỉ tồn tại trong tâm trí mình hay không.