Là đứa trẻ được sinh ra sau khi bố mẹ tái hôn, ai cũng bảo tôi là đứa ngoan ngoãn, nghe lời nhất, cũng là tấm gương giáo dục tốt nhất cho anh và chị. Anh trai vốn thích gây chuyện, vì muốn m/ua trang phục trong game mà lén b/án mất sợi dây chuyền của mẹ. Mẹ là mẹ kế nên khó lòng dạy bảo, đành quay sang bắt lấy tôi đang ăn khoai tây chiên mà đá/nh một trận thừa sống thiếu ch*t. "Gói khoai tây này là do mày m/ua à? Không hỏi một tiếng đã ăn, đây chính là hành vi của quân tr/ộm cắp!" Chị gái vốn tính tình phản nghịch, vì theo đuổi thần tượng mà muốn đi làm thực tập sinh, nhất quyết không chịu đến trường. Bố là bố dượng nên khó lòng quở trách, thế là ông tống cổ tôi, người vừa bị tụt một hạng trong kỳ thi giữa kỳ, về quê để "cải tạo". "Mày đã không chịu học hành tử tế thì cứ đi làm ruộng cả đời đi!" Về sau, anh chị hẹn nhau bỏ trốn đúng vào thời điểm diễn ra kỳ thi đại học. Một người đi gặp người yêu qua mạng, một người đi xem buổi hòa nhạc. Bố mẹ dùng dây thừng trói tôi lại rồi khóa trái cửa. Trong lúc giãy giụa, sợi dây càng lúc càng thắt ch/ặt. Nhìn cánh cửa bị khóa ch/ặt ấy, tôi nghĩ... nếu có kiếp sau, tôi sẽ không làm đứa trẻ ngoan nữa.