Đúng ngày tiền trợ cấp được phát, tôi đang chuẩn bị chuyển tiền cho ông nội đang nằm viện thì bỗng nghe thấy một giọng nói: 【Hệ thống chuyển dịch nói rằng chỉ cần người khác ăn đồ mình đưa, là có thể âm thầm lấy đi tiền của họ.】【Đúng lúc Tưởng Ngôn vừa nhận được tiền trợ cấp, lấy cậu ta ra làm thí nghiệm thử xem sao.】【Nếu chuyển tiền thành công, vừa hay có thể dùng số tiền này m/ua đôi giày thể thao mình hằng mong ước.】 Giọng nói này rõ ràng là của cậu bạn cùng phòng Trần Thần. Tôi đang thắc mắc định quay đầu lại x/ác nhận thì một chai nước đột ngột đặt trên bàn tôi. Trần Thần cười tươi, nhiệt tình nói: "Tưởng Ngôn, cảm ơn cậu hôm qua đã nhận hàng giúp tớ, mời cậu chai nước nhé." Ngay giây sau đó, tiếng lòng đầy phấn khích của cậu ta lại vang lên: 【Uống đi, uống đi, đợi cậu uống chai nước này, tiền của cậu sẽ thuộc về tớ!】 Nhìn vẻ mong đợi và tham lam không giấu giếm trong mắt cậu ta, một ngọn lửa gi/ận dữ bùng lên từ đáy lòng tôi. Đây là tiền c/ứu mạng của ông nội, cậu ta thừa biết mà!