Năm tôi 16 tuổi, người chị gái bị kẻ buôn người b/ắt c/óc năm xưa đã trở về nhà. Bố và mẹ vui mừng khôn xiết, ôm lấy chị mà khóc nức nở. “Minh Châu, Minh Châu của mẹ, cuối cùng con cũng về rồi…” Tôi đứng bên cạnh nhìn theo, trong lòng cũng cảm thấy vui mừng. Cho đến khi mẹ phát hiện chị gái mắc tật ăn cắp vặt. Mẹ cầm chiếc máy tính bảng tìm thấy dưới gối của chị, giọng r/un r/ẩy hỏi: “Tại sao lại ăn cắp?” Chị gái quỳ trước mặt mẹ, vừa khóc vừa tự t/át vào mặt mình: “Con xin lỗi mẹ, con không cố ý, chỉ là con đã quen rồi.”