“Vừa rồi Tri Hảo nói đúng đấy, con bé giàu hơn cô, xinh hơn cô, lại còn thông minh hơn cô.”
“Đó chính là lý do, hiểu chưa hả?”
Nói xong, người tài xế đã nhìn thấu tình hình liền đặt hành lý của tôi lên xe.
Anh ấy còn ngăn cản hành động níu kéo của Lâm Thần Viễn, hộ tống tôi ngồi vào ghế sau.
Khi xe lăn bánh.
Vương Vy vẫn còn đang kể lể về tình cảm sâu đậm của mình dành cho Lâm Thần Viễn.
Nhưng lần này, Lâm Thần Viễn không chút do dự giáng cho cô ta một cái t/át.
Qua gương chiếu hậu.
Tôi nhìn rõ mồn một hình dáng môi của Lâm Thần Viễn.
Anh ta vô cùng tức gi/ận quát Vương Vy:
“Đồ ng/u, cô ấy là con gái duy nhất của Chủ tịch tập đoàn Trần thị.”
“Cô có biết cô đã h/ủy ho/ại tất cả rồi không?”
Nhìn vẻ mặt bàng hoàng của Vương Vy.
Tôi bất lực lắc đầu.
Người h/ủy ho/ại tất cả không phải Vương Vy, mà chính là tâm địa bất chính của Lâm Thần Viễn ngay từ đầu.
Vừa về đến nhà.
Bố tôi đã vội vã chạy xuống lầu với vẻ mặt lo lắng.
Nhìn tài xế khuân vác hành lý.
Ông sốt sắng ra hiệu với tôi: “Sao thế? Sao mới đi có một ngày đã về rồi?”
“Có phải nhà Lâm Thần Viễn đối xử không tốt với con không?”
Tôi thở dài bất lực.
Lâm Thần Viễn là kẻ điển hình muốn ăn cơm mềm bằng răng cứng.
Vừa về đến quê là hắn bảo đưa tôi đi chơi rồi mới về nhà.
Thực ra tôi thừa biết, tận đáy lòng hắn kh/inh thường khiếm khuyết cơ thể của tôi.
Tôi vốn dĩ chẳng hề đến nhà hắn.
Nhưng điều này cũng cho tôi cơ hội nhìn thấu bản chất của hắn.
Tôi kể lại cho bố nghe những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua.
Nghe xong, lông mày ông nhíu ch/ặt đến mức suýt kẹp ch*t một con ruồi.
Nhưng ông vẫn không nói một lời.
Sau khi dỗ tôi vào phòng, ông một mình đi vào thư phòng.
Tôi biết, chuyện của Lâm Thần Viễn liên quan đến khoản đầu tư phía sau, ông cần thời gian để xử lý.
Tôi không hề trách bố.
Ông cũng là vì nghĩ cho tôi, sợ tôi chịu ấm ức.
Nhưng bố tôi còn chưa kịp xử lý xong.
Lâm Thần Viễn đã vội vã chạy đến nhà tôi.
Ngoài cửa, hắn ta lấm lem bụi đường, xách theo một túi quà lớn, xem ra đã dốc hết vốn liếng.
Mẹ tôi biết chuyện, tức đến phát đi/ên, bảo người giúp việc đuổi hắn đi.
Nhưng tôi xua tay, ra hiệu cho người giúp việc để hắn vào.
Có những chuyện, bắt buộc phải nói rõ trước mặt bố mẹ.
Để họ nhìn cho rõ, thay vì tốn tâm tư tìm cho tôi một chỗ dựa, chi bằng hãy dành sức bồi dưỡng khả năng tự lập của tôi.
Trong phòng khách, Lâm Thần Viễn đã chẳng còn vẻ đắc ý như trước.
Lúc này, hắn đang đứng lúng túng một bên.
Thấy bố tôi mặt đen như bao công cùng tôi đi xuống lầu.
Hắn lập tức ân cần tiến lên gọi: “Bác trai, cháu đến để xin lỗi.”
“Cháu nghĩ mấy ngày nay Tri Hảo có thể có chút hiểu lầm, bác cũng có thể có chút hiểu lầm.”
“Cháu muốn giải thích với bác một chút.”
Không khí trong phòng khách nặng nề đến đ/áng s/ợ.
Lâm Thần Viễn cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay khẽ r/un r/ẩy đã tố cáo sự hoảng lo/ạn trong lòng hắn.
Bố mẹ tôi ngồi trên ghế sofa, sắc mặt lạnh lùng đ/áng s/ợ, hoàn toàn không còn vẻ hòa nhã với hắn như trước nữa.
“Bác trai, bác gái, cháu thực sự rất xin lỗi.”
“Lần này về quê, là cháu sắp xếp không chu đáo, để Tri Hảo chịu ấm ức.”
Hắn cẩn thận quan sát sắc mặt chúng tôi.
Tiếp tục nói: “Người tên Vương Vy đó, chỉ là nói năng không suy nghĩ thôi.”
“Nhưng bác yên tâm, cháu và cô ấy chỉ là lớn lên cùng nhau thôi, cháu cũng chỉ coi cô ấy như em gái.”
“Em gái?” Bố tôi cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng trầm thấp, nhưng mang theo uy áp không thể xem thường.
“Một đứa ‘em gái’ sẽ tỏ tình với con ngay trước mặt Tri Hảo?”
“Còn ở khắp nơi gây khó dễ, b/ắt n/ạt Tri Hảo?”
Sắc mặt Lâm Thần Viễn lập tức trắng bệch.
“Bác trai, đó đều là hiểu lầm, Vương Vy cô ấy chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Tôi ngắt lời hắn.
Liên tục ra dấu: “Chỉ là thích anh nhiều năm không cam tâm?”
“Chỉ là không vừa mắt con nhỏ c/âm này cư/ớp mất anh?”
“Hay chỉ đơn giản là muốn dằn mặt con nhỏ c/âm này một chút?”
Lâm Thần Viễn nhìn những ký hiệu của tôi, vừa ngơ ngác vừa sốt sắng.
Rồi vội vàng lấy điện thoại ra chuẩn bị gõ chữ.
Tôi ngăn hành động đó lại, dùng máy dịch ngôn ngữ ký hiệu l/ột trần lớp mặt nạ cuối cùng của hắn.
“Lâm Thần Viễn, anh nói với bố mẹ tôi là anh chân thành với tôi.”
“Nhưng từ khi chúng ta quen nhau, anh học được tổng cộng bao nhiêu từ ngôn ngữ ký hiệu?”
“Để anh thích nghi với tôi nhanh hơn, bố mẹ tôi đã chi tiền mời giáo viên ngôn ngữ ký hiệu hàng đầu.”
“Nhưng anh học nửa năm rồi, vẫn không thể giao tiếp với tôi, thậm chí không hiểu tôi nói gì.”
“Mà bố mẹ tôi, thậm chí tất cả tài xế và người giúp việc trong nhà đều có thể giao tiếp trôi chảy với tôi.”
“Đây, chính là cái gọi là chân thành của anh sao?”
Giọng máy lạnh lùng vang lên, từng câu từng chữ đ/ập tan sự giả tạo của Lâm Thần Viễn.
Sắc mặt hắn ngày càng trắng bệch.
“Tri Hảo, không phải như vậy đâu...”
Đến đây, tôi đã không còn muốn nói nhảm với hắn nữa.
Thế nên tôi thẳng thắn vạch trần.
“Vậy là thế nào?” Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, rồi mở đoạn ghi âm những ngày qua của hắn với đám bạn và Vương Vy trên xe.
Hắn càng nghe càng h/oảng s/ợ.
Đến cuối cùng, cả người không khỏi r/un r/ẩy.
“Tri Hảo, em, sao em lại...”
“Sao tôi biết được nội dung trò chuyện của các người phải không?” Tôi ra dấu.
“Lâm Thần Viễn, anh thật sự ng/u xuẩn đến đ/áng s/ợ, anh tưởng người c/âm đi/ếc thì bị tách biệt với thế giới này sao?”