Ta bước từng bước lại gần Lâm Dư Dung, trong mắt chứa ý cười, rồi giơ tay lên.
Chát!
Mặt ả sưng vù lên trong chớp mắt.
Tư Cảnh hoàn h/ồn, gi/ận dữ quát: "Tô Đường Đường!"
Chỉ nhớ đến ả, mà quên mất còn ngươi ở đây sao?
Ta trở tay lại t/át thêm một cái.
Ta khẽ giơ tay, đám gia đinh liền xông lên kh/ống ch/ế hai người họ, ta nói:
"đá/nh trả lại đi."
6,
Tiểu Hoàn mắt sáng rực lên, vén tay áo lên bắt đầu trái phải đá/nh tới tấp.
Tư Cảnh thì đứng một bên ch/ửi bới, hoàn toàn không còn chút thể diện nào của một công tử thế gia.
"Tô Đường Đường, ngươi là đồ đàn bà đ/ộc á/c! Ngươi thả nàng ấy ra! Có gì thì cứ nhắm vào ta này!"
Cuối cùng, trên mặt Lâm Dư Dung đầy những vết dấu tay, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn ta.
"Nàng là tiểu nữ nhi Thượng thư thì đã sao? Dù ngươi có thật sự gả cho Tư Cảnh ca ca, cuối cùng cũng chỉ có thể làm một người đàn bà oán trách trong hậu viện mà thôi!"
"Thừa nhận đi! Ngươi chỉ là gh/en tị với ta, Tư Cảnh ca ca vĩnh viễn sẽ không bao giờ thích một người đàn bà như ngươi!"
Ta lười chẳng buồn đáp lại ả, nhìn sang Tư Cảnh.
Tư Cảnh không nói gì.
Được lắm, vị hôn phu này có thể đổi người rồi.
Mặc dù không biết Lâm Dư Dung và Tư Cảnh có chuyện gì.
Nhưng những cuốn tiểu thuyết ta từng đọc đã dạy ta một đạo lý.
Đó chính là: Đàn ông có bạch nguyệt quang thì tuyệt đối không được lấy.
7,
Thế nên khi quay về, vừa gặp phụ thân ta liền nói:
"Con muốn từ hôn."
Phụ thân: "Được."
Ta quay đầu nhìn người.
"Người nghe rõ chưa?
Con nói là, con muốn từ hôn với Tư Cảnh."
Phụ thân phẩy tay một cái: "Hại, chuyện này có gì khó? Sáng mai ta nói với cha nó một tiếng là xong, có đáng là bao."
Phụ thân à, ý con là, việc này có quá tùy tiện không vậy?
Phụ thân chớp chớp mắt với ta, lộ ra vẻ mặt "ta hiểu mà": "Lần này lại để mắt đến công tử nhà nào rồi? Phụ thân giúp con lo liệu."
Ta: "..."
Chẳng phải vì lúc đính hôn với Tư Cảnh, ta lỡ miệng khen hắn đẹp mã thôi sao, ta đâu có thật sự bi/ến th/ái!
Nhưng giây tiếp theo, nhìn thấy một nam tử mặc cẩm y thêu hoa văn chìm trong vườn, cử chỉ giơ tay nhấc chân không giấu nổi vẻ quý khí, khuôn mặt đẹp đến khó tin đang đi về phía ta.
Ta thừa nhận, ta đã nói sớm quá rồi.
8,
Ta nhìn khuôn mặt tinh xảo của người, nuốt nước bọt một cái, tiến lên nắm lấy tay người, tha thiết nói:
"Ngươi là người của viện nào? Sao ta chưa từng thấy ngươi bao giờ?"
Người khựng lại, bối rối lùi lại hai bước, vành tai ửng đỏ.
"Ta... ta... ta là..."
Ta chợt vỡ lẽ: "Ồ! Ngươi là người mới đến đúng không!"
Người bất đắc dĩ gật đầu.
Mỹ nhân rất đẹp, đáng tiếc lại là người nói lắp, ta kéo người trò chuyện đông tây nửa ngày, người cứ từng chữ từng chữ bật ra.
Thấy trời cũng đã muộn, ta lại sờ sờ bàn tay nhỏ của người, chớp chớp mắt với người.
"Ta phải đi đây, lát nữa ta sẽ nói với quản gia, điều ngươi đến viện của ta hầu hạ, mai gặp lại nhé, tiểu mỹ nhân!"
Trong đáy mắt mỹ nhân thoáng qua một tia tiếc nuối, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Ở nơi ta không nhìn thấy, ta không hề hay biết rằng sau khi ta đi, Đại ca đã xuất hiện.
Huynh ấy bước chân vội vã, cung kính nói với mỹ nhân: "Điện hạ, trời đã muộn, người vi hành một ngày cũng đã mệt, Hoàng hậu nương nương phái người đến thỉnh người hồi cung."
Người không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu.
Sáng sớm hôm sau, Tam ca lại lon ton chạy đến viện của ta, kể cho ta nghe những chuyện truyền kỳ thú vị trong kinh thành.
Nhưng lần này huynh ấy đặc biệt phấn khích.
"Nhan Nhan, muội biết không! Hôm qua Thái tử đột nhiên mở miệng nói chuyện rồi! Hoàng hậu như mọi khi hỏi người đã đi đâu. Ai ngờ Thái tử lại thốt ra hai chữ: Không có."
"Muội biết đấy, Thái tử bao năm nay không chịu mở miệng, không ngờ ra ngoài cung một chuyến, người lại nói được!"
Thái tử đương triều?
Việc này ta biết.
Nghe đồn Thái tử đương triều Tiêu Ngự là đích tử của Hoàng hậu, tính tình lạnh lùng, không thích người khác lại gần, ngay cả với Hoàng hậu cũng không mấy thân thiết.
Tuy thông tuệ hơn người, nhưng có một tật x/ấu, đó là không chịu nói chuyện!
Thế nên rất ít người thấy được dung nhan thật của người.
Ta nhai nhai miếng mứt quả ngọt lịm, cọng tóc ngốc trên đỉnh đầu lắc lư: "Người đi ra ngoài bị dọa ngốc rồi à?"
Tam ca dán mắt vào đỉnh đầu ta, giơ tay vò một cái, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Ta giơ tay đá/nh huynh ấy, huynh ấy cười ha hả, lại ghé sát lại gần hơn: "Đã đủ chưa? Không đủ thì ca ca để muội đá/nh thêm mấy cái nữa?"
Ta tức nghẹn lời.
Liền nhớ đến mỹ nhân gặp trong vườn hôm qua, bèn nói với Tam ca:
"Ca ca, hôm qua muội gặp một tiểu tư mới đến trong vườn, muội muốn người đó đến viện của muội hầu hạ."
Tam ca tỏ vẻ chuyện nhỏ như con thỏ.
"Người đó tên gì?"
Ta: ...
Quên hỏi mất rồi.
9,
Cha của Tư Cảnh sau khi nghe phụ thân ta đề nghị từ hôn thì nhất quyết không đồng ý, quay về m/ắng Tư Cảnh một trận tơi bời, ép hắn phải c/ắt đ/ứt với Lâm Dư Dung rồi đến xin lỗi ta.
Tư Cảnh và Lâm Dư Dung cùng đến, hắn lạnh mặt, đầy gh/ê t/ởm nhìn ta:
"Đừng diễn nữa, ngươi cố tình mách lẻo chẳng phải là muốn ép ta cưới ngươi sao? Ngươi tưởng làm vậy là khiến ta chịu khuất phục được à? Đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa!"
"Vợ của ta cả đời này chỉ có thể là Dư Dung, nếu không có nàng ấy, có lẽ ta đã ch*t từ lâu rồi. Thế nên đừng hòng so sánh với Dư Dung, ngươi ngay cả một ngón tay của nàng ấy cũng không bằng!"
Ta mắt sáng rực lên, có biến!
"Nàng ta c/ứu ngươi?"