Phụ thân đứng bên cạnh nước mắt lưng tròng, dùng chiếc khăn tay nhỏ lau nước mắt.

Ba người ca ca nhìn Tiêu Ngự chằm chằm, bộ dạng như thể hắn vừa cư/ớp mất ta vậy.

Vừa định bước lên kiệu hoa, một bóng người khập khiễng lao ra.

Là Tư Cảnh.

Chàng g/ầy đi không ít, chân cũng đã thọt, hoàn toàn không còn phong thái của công tử phủ Đại tướng quân nữa.

Nghe nói chàng lại đi hủy hôn, ngay tại chỗ khiến người ta không xuống đài được, cô nương nhà đó da mặt mỏng, về đến nhà liền muốn tìm cái ch*t.

Gia đình đó tức gi/ận không thôi, sai người đá/nh cho một trận, g/ãy cả chân.

Phụ thân chàng hoàn toàn thất vọng về chàng, nh/ốt chàng trong phủ, bắt đầu bồi dưỡng tiểu nhi tử.

Chàng đỏ hoe mắt, cố hết sức muốn tiến lại gần ta đang mặc giá y, nhưng bị Nhị ca kh/ống ch/ế lại.

"Đường Đường! Nàng đừng gả cho hắn! Ta sai rồi! Ta không nên m/ù mắt m/ù lòng mà tin nhầm người! Nàng cho ta thêm một cơ hội nữa có được không! Chúng ta... làm lại từ đầu, tha lỗi cho ta đi Đường Đường... có được không?"

"Ta hối h/ận rồi Đường Đường..."

Tam ca không khách khí m/ắng:

"Nhan Nhan nhà ta xuất giá, ngươi ở đây khóc lóc ỉ ôi tìm xui xẻo cái gì hả?"

Đại ca cau mày, dặn dò:

"Lão Nhị, vứt hắn đi chỗ nào xa xa một chút."

Tư Cảnh cuối cùng bị Nhị ca vứt đi đâu, ta cũng không biết.

Sau này ta không bao giờ gặp lại chàng nữa.

...

Còn Tiêu Ngự mỉm cười đưa tay ra trước mặt ta.

Ta nắm lấy tay chàng.

Tiếp tục cuộc đời của mình.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm