“Đủ thì đủ rồi, nhưng phòng b/ệnh hơn chữa b/ệnh mà. À, chị còn bảo người ta đổ thêm nước vào bình xăng xe hắn rồi, chiếc xe đó báo hỏng luôn rồi.”

“Lục Thiên Hy.” Tôi nghiêm túc khen chị ấy, “Chị bi/ến th/ái thật đấy.”

“Cảm ơn vì lời khen.”

Ba ngày sau, Triệu Gia Nhân quả nhiên đến thật.

Hắn mặc bộ vest trắng, trên ng/ực còn cài một bông hoa hồng đỏ.

Khi dẫn theo bảy tám tên đàn em hùng hổ xông vào, trên mặt hắn vẫn giữ nụ cười đầy tự tin nắm chắc phần thắng.

Chỉ là giây tiếp theo, khi nhìn thấy những người đang ngồi trong phòng khách.

Tất cả bọn họ đều ngẩn ngơ.

“Lục tổng...? Thẩm tổng?”

“Sao hai người lại ở đây?”

Bố tôi ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, ung dung rít một điếu xì gà.

“Cậu muốn cưới con gái tôi, mà không cần thông qua sự đồng ý của người làm cha này sao?”

Bông hồng trên ng/ực Triệu Gia Nhân rơi xuống đất.

Cánh hoa vương vãi khắp sàn.

Hắn nhìn những người trong phòng khách đầy khó tin, kêu lên: “Không thể nào! Nhà máy ở phía nam thành phố rõ ràng đã xảy ra chuyện, chẳng phải các người đã đến đó rồi sao?”

Không ai lên tiếng, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt nửa cười nửa không.

Triệu Gia Nhân dùng chiêu “điệu hổ ly sơn” này chính là muốn thừa nước đục thả câu.

Khi đôi bên đang giằng co, quản gia bưng một tấm biển LED bước ra.

Trên đó chạy dòng chữ lớn:

“Chào mừng Triệu công tử ghé thăm tệ xá. —— Chúc ngài may mắn.”

Trong tình cảnh nực cười như vậy, Triệu Gia Nhân lại bật cười.

“Được, được lắm! Các người chơi xỏ tôi đúng không?”

“Có tin là nhà họ Triệu tôi có thể chơi ch*t các người không? Nhà tôi không thiếu tiền, cũng không thiếu người.”

Lục Thiên Hy đột ngột bật tivi lên.

Trên màn hình là tòa nhà trụ sở Tập đoàn Triệu thị, cửa ra vào chật kín phóng viên.

Người dẫn chương trình tin tức tài chính đang đưa tin: “Tập đoàn Triệu thị bị nghi ngờ liên quan đến nhiều vụ l/ừa đ/ảo thương mại, huy động vốn trái phép. Hiện tại, Chủ tịch Tập đoàn Triệu thị đã bị hạn chế xuất cảnh...”

Cơ thể Triệu Gia Nhân lảo đảo, sắc mặt xám xịt.

Điện thoại hắn đột nhiên reo lên.

Đôi tay r/un r/ẩy khiến hắn không dám bắt máy.

Ngoài cửa, một chiếc xe cảnh sát đang đỗ tĩnh lặng ở đó.

Rất nhanh, một nhóm người bước vào và áp giải Triệu Gia Nhân đi.

Đám thuộc hạ ô hợp hắn mang theo cũng tan tác cả.

Tôi đứng giữa phòng khách, vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tôi còn chưa kịp nói câu nào, Triệu Gia Nhân đã bị dọa chạy mất rồi sao?

Quản gia bước tới, đưa cho tôi một cốc nước suối.

“Tiểu thư, bổ sung chút nước đi ạ.”

Tôi nhận lấy, uống một hơi cạn sạch.

Sau đó lao vào cạnh Lục Thiên Hy: “Thiên Hy, thế là kết thúc rồi sao?”

“Kết thúc rồi.”

Lục Thiên Hy xoa đầu tôi, kinh ngạc nói: “Lục Thiển Thiển, lần này sao em không gào lên?”

Tôi nghiêm túc nhìn chị ấy: “B/ệnh của em khỏi từ lâu rồi.”

“Lừa ai đấy!”

Chị ấy đảo mắt: “Hôm qua xem phim truyền hình em vẫn gào không ngừng đấy thôi.”

“Đó là vì nam nữ chính đã chia lìa 15 phút rồi! Mà vẫn chưa gặp lại!”

“15 phút mà em đã gào? Có phải em hiểu lầm gì về sự chia ly không đấy?”

Tôi há miệng, Lục Thiên Hy lập tức bịt tai lại.

Nhưng lần này tôi chỉ nhẹ nhàng nói một câu.

“Cảm ơn chị, chị gái.”

Lục Thiên Hy sững người, đôi tai dần đỏ lên.

Chị ấy quay mặt đi, giả vờ sắp xếp những món đồ không hề tồn tại trên bàn: “Đừng có gọi ngọt xớt như thế! Ai là chị của em chứ!”

“Dù chị có nhận hay không, thì em cũng bám lấy chị rồi.”

Quản gia bên cạnh cảm động đến mức lén lau nước mắt.

Bố mẹ cũng đứng dậy, ôm cả hai chúng tôi vào lòng.

“Từ nay về sau, chúng ta là một gia đình.”

Ba năm sau, tổng lượng tiêu thụ snack cay “Chó chẳng thèm” nếu nối lại có thể quấn quanh trái đất ba vòng.

Tập đoàn Lục thị hoàn thành việc tái cơ cấu, bố mẹ lui về tuyến sau, chính thức giao lại công ty cho Lục Thiên Hy.

Ngày họp báo, tôi ngồi cạnh Lục Thiên Hy để nhận phỏng vấn.

“Xin hỏi cô Lục Thiển Thiển, với tư cách là Giám đốc thử nghiệm chính của Tập đoàn Lục thị, cô có suy nghĩ gì không?”

Tôi cầm micro, trả lời.

“Cũng không có suy nghĩ gì quá lớn lao, chỉ là có snack cay ăn không bao giờ hết, lại còn được nhận lương, cảm giác này khá ổn.”

“À đúng rồi, ai đến dự cũng có phần, hôm nay những người tham gia họp báo mỗi người nhận một túi quà snack “Chó chẳng thèm” rồi hãy về nhé.”

“Tiện thể góp ý giúp chúng tôi luôn.”

Các phóng viên cười ồ lên, Lục Thiên Hy cũng thuận lợi tiếp nối sự nghiệp của bố mẹ.

Sau khi buổi họp báo kết thúc, Lục Thiên Hy lái xe đưa tôi về nhà.

Quản gia đang đứng ở cửa, giơ tấm biển đèn chào đón tôi.

Trên đó chạy dòng chữ lớn:

“Chào mừng Thiển Thiển về nhà!”

Tôi đứng ở cửa, sống mũi cay cay.

Theo bản năng muốn gào lên.

“Wer!”

Chưa kịp phát ra tiếng, đã bị Lục Thiên Hy bịt miệng lại.

“Biết là em rất cảm động, nhưng bây giờ đừng cảm động vội.”

“Mẹ đang hầm th!t kho tàu, đợi em vào thử đ/ộc đấy!”

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm