Anh ta túm ch/ặt tóc tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn mình: "Tưởng Vãn Trừng, tôi khuyên cô nghĩ cho kỹ rồi hãy nói."

Da đầu truyền đến cơn đ/au nhói, nhưng tôi cắn ch/ặt răng: "Tôi nói là tôi không đồng ý. Các người đang phạm tội, tôi sẽ báo cảnh sát."

"Chát!"

Một cái t/át giáng mạnh xuống mặt tôi.

Trước mắt tôi tối sầm lại, trong tai ong ong, miệng nếm được vị m/áu tanh.

"Được voi đòi tiên!" Chu Văn Phong nghiến răng nghiến lợi.

"Cô tưởng mình là cái thá gì? Một đứa nhảy múa, có thể thay tôi trả n/ợ là phúc của cô rồi!"

Mẹ Chu cũng đ/á tôi một cái: "Đúng thế, làm bộ thanh cao cái gì? Con trai tôi để mắt đến cô là vinh hạnh cho cô rồi!"

"Đừng đá/nh vào mặt!" Bố Chu ở bên cạnh nhắc nhở, "đá/nh hỏng mặt nó thì chúng ta xong đời hết!"

Chu Văn Phong lúc này mới buông tay, tôi nằm bò trên sàn nhà lạnh lẽo thở dốc.

"Tưởng Vãn Trừng, lần cuối cùng tôi hỏi cô," anh ta ngồi xổm xuống, bóp cằm tôi, "Rốt cuộc cô có chịu phối hợp không?"

Tôi trừng mắt nhìn anh ta, từng chữ một: "Tuyệt đối không."

"Được, rất tốt." Chu Văn Phong cười lạnh, đứng dậy bước về phía tôi.

"Cô không phải dân nhảy múa sao? Không phải muốn kế thừa tâm nguyện của mẹ cô sao?"

Anh ta nhấc chân, giẫm mạnh lên bắp chân tôi.

"Á!" Cơn đ/au thấu xươ/ng khiến tôi hét lên.

"Cái chân này mà g/ãy rồi thì cô còn nhảy nhót gì nữa?" Anh ta dùng sức ngh/iền n/át.

"Nghe nói tâm nguyện lớn nhất trước khi ch*t của mẹ cô là nhìn thấy cô đứng trên sân khấu quốc tế, tiếc là..."

Nỗi sợ hãi lập tức bao trùm lấy nội tâm tôi.

Mẹ là một trong những nghệ sĩ múa đỉnh cao nhất cả nước, nhưng lại qu/a đ/ời vì b/ệnh tật ngay thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp.

Tôi khổ luyện múa từ nhỏ chính là để kế thừa tâm nguyện của bà.

"Đừng." Giọng tôi bắt đầu r/un r/ẩy, "Đừng đụng vào chân tôi..."

"Giờ mới biết sợ à?" Mẹ Chu đứng bên cạnh mỉa mai, "Vừa nãy chẳng phải cứng rắn lắm sao?"

Chu Văn Phong buông chân ra, ngồi xổm xuống lần nữa: "Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời, lát nữa thể hiện cho tốt vào."

"Chỉ cần cô trả xong n/ợ cho tôi, tôi vẫn sẽ cưới cô, chúng ta vẫn như trước đây."

Tôi nhắm mắt lại, nước mắt không kìm được chảy xuống.

"Thế mới đúng chứ." Mẹ Chu hài lòng nói, "Đi rửa mặt cho nó đi, người ngợm bụi bặm thế này thì gặp người ta kiểu gì?"

Chu Văn Phong th/ô b/ạo kéo tôi từ dưới đất lên, lôi tôi đi về phía phòng vệ sinh trong phòng khách.

"Để tôi tự làm." Tôi cố gắng giãy giụa.

"C/âm miệng!" Anh ta đẩy tôi vào trong phòng vệ sinh, "Trang điểm trôi hết cả rồi, trông như con m/a ấy."

Anh ta túm tóc tôi, ấn mặt tôi xuống dưới vòi nước.

Nước lạnh khiến cả người tôi run lên, lớp trang điểm trên mặt bị xối trôi đi lem luốc.

Chu Văn Phong cầm lấy chai nước rửa tay trên bồn rửa, trực tiếp bôi lên mặt tôi.

"Ưm... dừng tay!" Tôi bị sặc nước ho sặc sụa.

"Rửa sạch chút, lát nữa để anh Thâm nhìn rõ khuôn mặt này."

"Đúng là giống thật, mẹ kiếp, lúc đầu tao theo đuổi mày cũng là vì khuôn mặt mày giống hệt người phụ nữ của anh Thâm."

Lòng tôi lạnh ngắt.

Thì ra là vậy.

Thì ra tình cảm ba năm qua, ngay từ đầu đã là một màn tính toán.

Chu Văn Phong rửa sạch bọt trên mặt tôi, dùng khăn mặt th/ô b/ạo lau khô.

Sau đó anh ta bắt đầu x/é quần áo của tôi.

"Anh làm gì đấy!" Tôi h/oảng s/ợ che ng/ực lại.

"Bộ đồ này kín cổng cao tường quá, phải thay bộ nào gợi cảm một chút."

Anh ta lấy từ trong túi mang theo ra một chiếc váy liền thân màu đen khoét ng/ực: "Thay vào."

"Tôi không!"

"Không thay?" Ánh mắt Chu Văn Phong lạnh đi, "Vậy thì đừng trách tôi giúp cô thay."

Anh ta mạnh tay gi/ật phăng cúc áo khoác dạ của tôi, tôi hét lên giãy giụa, nhưng bị anh ta phản đò/n cho một cái t/át.

"Ngoan ngoãn chút!"

Cửa phòng vệ sinh đột nhiên bị gõ vang.

Giọng mẹ Chu vọng vào: "Văn Phong, nhanh lên! Đàn em của anh Thâm tới rồi!"

Chu Văn Phong khựng lại, trừng mắt nhìn tôi đầy á/c đ/ộc: "Coi như mày may mắn."

Anh ta lôi tôi ra khỏi phòng vệ sinh, đẩy tôi ngã nhào xuống thảm của phòng khách.

Cửa mở.

Một vài người đàn ông mặc vest đen bước vào, người dẫn đầu chừng ngoài 30, trên mặt có vết s/ẹo, ánh mắt lạnh lẽo.

"Anh Thâm sắp tới rồi." Gã mặt s/ẹo liếc nhìn tôi, "Dọn dẹp sạch sẽ chưa?"

"Sạch rồi, sạch rồi!" Chu Kiến Quốc vội vàng cười lấy lòng, "Anh Hướng, anh nhìn xem, có phải giống hệt không?"

Gã đàn ông được gọi là anh Hướng tiến lại gần vài bước, ngồi xổm xuống quan sát kỹ khuôn mặt tôi.

Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, đây là Hướng Tử Cường, người mới của cậu tôi sao?

Cậu tôi chỉ nhắc tới một lần, bảo là mới theo cậu nửa năm, làm việc tà/n nh/ẫn nhưng chưa quen chuyện trong nhà.

Xong đời rồi.

Gã hoàn toàn không biết tôi là ai.

Hướng Tử Cường nhìn chằm chằm mặt tôi suốt nửa phút, ánh mắt từ dò xét chuyển thành một vẻ kỳ quái.

"Giống, mẹ nó giống thật."

Gã giơ tay ra, những ngón tay thô ráp lướt qua má tôi: "Chẳng khác gì trong ảnh cả."

Cả người tôi cứng đờ, cố gắng nặn ra tiếng: "Anh là Hướng Tử Cường phải không? Tôi là..."

"Chát!"

Lại một cái t/át nữa, còn mạnh hơn cả cái của Chu Văn Phong.

Đầu tôi bị t/át lệch sang một bên, khóe miệng rỉ m/áu.

"Ai cho phép mày gọi tên tao?" Hướng Tử Cường túm tóc tôi, ép tôi nhìn gã.

"Một món hàng dùng để gán n/ợ mà cũng muốn leo lên làm quen với ông đây à?"

"Không phải, tôi thật sự là..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm