“Yến tiệc cung đình mừng ta trở về kinh, cứ để cho Khương cô nương đi. Khuôn mặt của ả cũng không cần phải rạ/ch nát cho ta nữa, ba vị cũng không cần phải bất bình thay ta làm gì.”

Cô ta cười khổ, những giọt lệ trong veo đọng trên hàng mi, chực chờ rơi xuống.

“Ả hết lần này đến lần khác giả ch*t, cũng là vì ta đã cư/ớp mất các người, giờ đây, ta xin trả lại mạng này cho ả!”

Nói đoạn, cô ta đ/âm mảnh thủy tinh vào cổ mình.

Mấy người kia sợ đến biến sắc.

Chén th/uốc Văn Kỳ đang cầm trên tay rơi thẳng vào người tôi.

Th/uốc nóng bỏng khiến cánh tay tôi phồng rộp lên mấy nốt.

Thế nhưng anh ta chẳng màng đoái hoài đến tôi:

“Tuyết nhi, không được!”

Cô ta vừa rạ/ch một đường, đã bị Phó Cảnh Uyên nắm ch/ặt lấy cổ tay.

Đám thái y vốn vây quanh tôi đều chạy cả sang bên phía Thẩm Thính Tuyết.

“Người đáng ch*t là ả, không phải nàng!”

Phó Cảnh Uyên nói đúng.

Tôi lặng lẽ nhặt mảnh thủy tinh dưới đất lên.

Chưa kịp rạ/ch một đường thật mạnh vào cổ tay mình.

Đã nghe thấy Phó Cảnh Uyên từng chữ một thốt ra:

“Khương Từ Ưu, nếu ngươi đã muốn ch*t đến thế, lại còn hại Tuyết nhi bị thương, vậy yến tiệc hồi kinh ta sẽ cho ngươi một cơ hội.”

“Người đâu, đưa ả đi làm bia tập b/ắn cung, sau khi kết thúc, lập tức áp giải đến Hoa Mãn Lâu.”

Sáng sớm hôm sau, yến tiệc hồi kinh của Thẩm Thính Tuyết vừa bắt đầu.

Tôi đã bị trói ch/ặt vào cọc gỗ.

Thẩm Thính Tuyết mặc cung phục lộng lẫy xa hoa, nhìn tôi cười đầy thách thức:

“Ngươi tự hànhz hạz mình như thế thì có tác dụng gì?”

“Mang khuôn mặt giống ta, nhưng người họ yêu vẫn là ta.”

“Ngươi mạo danh thay thế ta như vậy, có ch*t cũng chẳng ai đ/au lòng!”

Tôi không ngừng gật đầu.

Đúng vậy, chị gái ơi!

Mau cho tôi một đ/ao thống khoái đi, đ/âm ch*t tôi đi!

Tôi không nói được, nhưng thái độ khẩn khoản của tôi bị cô ta hiểu lầm là khiêu khích.

Cô ta gi/ận dữ không kìm được, giáng cho tôi mấy cái t/át đ/au điếng.

“Hôm nay chỉ là món khai vị thôi, đợi ngươi vào Hoa Mãn Lâu, ta có khối cách để hànhz hạz ngươi!”

Cô ta liếc nhìn đám người hầu, lập tức có hai cung nữ cắm chi chít kim thêu vào cơ thể tôi.

Kim đ/âm sâu vào da th!t, đ/au đến mức nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.

Chưa kịp để tôi vùng vẫy, Phó Cảnh Uyên và mấy người kia đã bước tới.

Anh ta cười nhạt:

“Không phải ngươi luôn muốn ch*t sao? Giờ khóc cái gì?”

Phó Cảnh Uyên dùng ngón tay thô ráp lau đi giọt lệ nơi khóe mắt tôi,

“Chỉ cần ngươi nói yêu trẫm, trẫm sẽ cho ngươi vào cung, vị trí Quý phi là của ngươi, ngôi Hậu dành cho Tuyết nhi.”

“Hoa Mãn Lâu hay những nỗi khổ khác, ngươi đều không cần phải chịu.”

Tôi bỗng nhớ lại, mùa đông năm ngoái.

Tôi mắc phong hàn rất nặng.

Đã từ chối công việc của Tạ Huyền và Văn Kỳ, nằm cuộn tròn trên giường trong cung của Phó Cảnh Uyên.

Ngoài miệng anh ta nói tôi phiền phức, nhưng lại mang tất cả tấu chương đến đặt cạnh tôi để phê duyệt.

Tôi chỉ cần thở mạnh hơn một chút, anh ta liền đưa bát nước ấm vừa độ đến bên môi tôi.

Khi đó anh ta thở dài một tiếng,

“Ngoài việc gả vào cung làm Hoàng hậu của trẫm, còn nơi nào khác có thể bảo vệ tốt cho nàng?”

“Đồ đỏng đảnh.”

Ánh mắt Phó Cảnh Uyên nhìn tôi đầy nóng bỏng.

Nhưng tôi hiểu rõ, anh ta đang nhìn xuyên qua tôi để thấy một người khác.

Đôi tay bị trói ch/ặt của tôi, cứng cỏi giơ ngón giữa lên.

Tôi mấp máy môi với anh ta,

“Không.”

Trên khuôn mặt âm u của anh ta thoáng hiện một vết rạn.

Một lúc lâu sau, Phó Cảnh Uyên cười lạnh mấy tiếng.

“Đã ngươi chọn rồi, vậy thì đừng hối h/ận.”

Tạ Huyền co rút những ngón tay, siết ch/ặt đến mức vết thương lại rỉ m/áu.

Hồi lâu, anh nhắm mắt lại, khàn giọng ra lệnh:

“B/ắn!”

Vô số mũi tên bay về phía tôi.

Tôi không tin bị b/ắn thành cái tổ ong rồi mà mình vẫn không ch*t!

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, những mũi tên này lại lao về phía Phó Cảnh Uyên.

Ơ kìa.

Ý gì vậy?!

Đồng tử tôi co rút dữ dội, là kẻ nào muốn gi*t anh ta, không gi*t tôi?!

“Có thích khách! Người đâu, bảo vệ bệ hạ!”

Năm mươi kỵ binh đồng loạt x/é bỏ mặt nạ.

Hóa ra họ là lũ sơn tặc khét tiếng,

“Cẩu hoàng đế, ngươi gi*t cả nhà ta, hôm nay lão tử phải lấy mạng ngươi!”

Tôi liều mạng lấy mảnh thủy tinh kia ra, c/ắt đ/ứt dây trói.

đi/ên cuồ/ng lao tới chắn cho anh ta.

Cổ họng bị thương của tôi gào thét thành tiếng,

“Đừng đụng vào anh ấy!”

Gi*t tôi đi, hỡi tráng sĩ!

“Phập” mấy tiếng.

Những mũi tên b/ắn xuyên qua người tôi.

M/áu tươi phun trào.

Tiếng “ting” vang lên, thông báo của hệ thống hiện ra,

【Chúc mừng ký chủ, cầu ch*t thành công.】

Phó Cảnh Uyên mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đồng tử co rút dữ dội.

“Ư Ư!!”

Tạ Huyền như bị búa tạ giáng mạnh vào đầu, cả người đứng ngây dại tại chỗ.

Khi hoàn h/ồn lại, anh đã đỏ ngầu mắt gầm thét,

“Gi*t!”

“Gi*t sạch bọn chúng cho ta!”

Anh dẫn đầu đội ngự lâm quân tinh nhuệ lao về phía trước.

Không dám nhìn tôi,

Nhưng bàn tay cầm ki/ếm lại đang r/un r/ẩy.

“Nếu Ư Ư có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt cửu tộc các ngươi ch/ôn cùng!”

“Ta muốn các ngươi vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Anh như con sư tử nổi gi/ận, cầm ki/ếm đ/âm thẳng vào đội hình kỵ binh.

Một ki/ếm đ/âm xuyên ba người.

Lại ch/ém đ/ứt bàn tay đang giương cung của chúng.

Trong phút chốc, tiếng khóc than vang lên khắp nơi.

Văn Kỳ vận hành chiếc xe lăn lao nhanh về phía tôi.

Động tác quá vội vàng, tốc độ quá nhanh, anh vô tình ngã nhào xuống đất.

“Ư Ư...”

Anh khàn giọng gọi.

Thậm chí còn bò lê trên cát, để lại vệt m/áu dài, lao về phía tôi.

Còn Phó Cảnh Uyên ôm ch/ặt lấy tôi.

Đôi tay anh đang r/un r/ẩy.

Trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng âm u ấy, lúc này tràn đầy vẻ hoảng lo/ạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm