“Ư Ư, nàng sẽ không sao đâu, trẫm sẽ gọi thái y đến ngay, nàng đừng sợ...”
Bậc cửu ngũ chí tôn vốn luôn tự cao tự đại.
Vậy mà đến cả cách xưng hô “trẫm” cũng quên mất.
【Ký chủ, ta có thể cho cô một canh giờ để từ biệt họ, cô bây giờ...】
Tôi lập tức ngắt lời hệ thống:
“Không, cho tôi ba giây là được.”
“Tôi đảm bảo sẽ khiến họ nhớ mãi không quên.”
Suy cho cùng, nếu không phải tôi xuyên vào đây.
Nguyên chủ, một cô gái nhỏ vô tội, sẽ bị bọn họ coi như lốp dự phòng, như thế thân mà chà đạp.
Từ sự sủng ái dành cho Thẩm Thính Tuyết lúc cô ta rời đi.
Cho đến sự thờ ơ khi cô ta trở về kinh thành.
Hệ thống kể với tôi, trong cốt truyện gốc, nguyên chủ cuối cùng đã hỏi họ trong tuyệt vọng rằng liệu họ có từng yêu mình hay không.
Kết quả, vì tiếng khóc than của cô làm kinh động đến Thẩm Thính Tuyết, cô bị c/ắt lưỡi, đày ra biên cương.
Còn bọn họ thì sẽ hạnh phúc bên Thẩm Thính Tuyết trọn đời.
Dựa vào đâu chứ?
Nghĩ đến đây, tôi chậm rãi quay đầu nhìn Phó Cảnh Uyên.
Nở một nụ cười.
Nước mắt lăn dài trên má.
“Quên em đi, hãy sống thật tốt bên Thẩm cô nương.”
Dưới ánh mắt bàng hoàng và đ/au đớn của hắn.
Tôi từ từ nhắm mắt lại.
“Không, Ư Ư, không...”
Tay Phó Cảnh Uyên run lên bần bật, hắn ấn vào vết thương do mũi tên đ/âm xuyên qua người tôi, nhưng m/áu vẫn không sao cầm được.
Tư thế tôi ra đi rất tao nhã.
Linh h/ồn đã được hệ thống kéo ra ngoài.
【Về hiện đại còn phải xếp hàng, ký chủ cứ xem kịch hay của bọn họ trước đi.】
Nói đoạn, nó chia cho tôi một nắm hạt dưa.
Được thôi.
Tôi như đang xem phim truyền hình, vừa cắn hạt dưa “rộp rộp”.
Vừa nhìn Phó Cảnh Uyên nhẹ nhàng lay đầu tôi.
Vuốt ve khuôn mặt tôi.
Th* th/ể tôi không hề có chút động tĩnh.
Văn Kỳ cuối cùng cũng bò được đến trước mặt tôi, thăm dò hơi thở.
Không cảm nhận được gì cả, anh ta sững sờ tại chỗ.
Vị Quốc sư đại nhân vốn ôn nhu như gió, giờ đây lại như một phi tần phát đi/ên trong lãnh cung.
“Sao có thể như thế...”
“Không phải nàng sợ đ/au, sợ ch*t nhất sao? Sao nàng có thể thực sự...”
Anh ta định nắm lấy tay tôi, nhưng bị Phó Cảnh Uyên mặt lạnh lùng hất ra.
“Đừng đụng vào nàng.”
Hắn dùng lực rất mạnh, khiến tay áo tôi bị kéo lên theo.
Văn Kỳ chợt thấy, trên cổ tay tôi vẫn còn buộc chiếc vòng tay do chính tay anh đan.
Quốc sư không tiện rời cung.
Những đêm tôi không thể ở bên, anh đều thêu thùa, làm trâm cài cho tôi.
Khi tặng chiếc vòng, tai anh đỏ ửng:
“Nam tử vốn không nên làm chuyện này... nhưng nó có tác dụng hộ thân, ta hy vọng nàng, Từ Ưu, vô ưu (không ưu phiền).”
Sợi dây th/ần ki/nh trong đầu anh hoàn toàn đ/ứt đoạn.
Nước mắt trào ra như mưa.
Phó Cảnh Uyên gân xanh trên trán nổi lên:
“Ngươi khóc cái gì? Ư Ư sẽ không sao đâu!”
Văn Kỳ lắc đầu.
Anh nâng đôi bàn tay đầy vết thương lên, bấm đ/ốt ngón tay tính một quẻ.
Nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Nàng ch*t rồi, bệ hạ.”
“Ch*t vì c/ứu người!”
Phó Cảnh Uyên cứng đờ người, giọng nói đầy lửa gi/ận:
“Còn nói nhảm nữa, trẫm gi*t ngươi!”
Nhưng lời Văn Kỳ vẫn như kim châm vào tim hắn.
Hắn không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những binh sĩ đang ch/ém gi*t trên chiến trường.
Cũng chẳng màng đến Thẩm Thính Tuyết đang r/un r/ẩy gọi tên mình bên cạnh.
Mà đi/ên cuồ/ng bế tôi đi tìm thái y.
Thái y già nhất lắc đầu:
“Trong người Khương cô nương tích tụ rất nhiều đ/ộc rắn, còn giấu cả ngàn cây kim thêu, tất cả huyệt đạo đều bị phong tỏa, hơi thở đã dứt.”
“Bệ hạ, hãy để cô ấy yên nghỉ đi.”
Phó Cảnh Uyên rút ki/ếm, chĩa thẳng vào tử huyệt của ông ta:
“Lang băm!”
“Nếu không c/ứu được nàng, trẫm sẽ bắt cả Thái y viện của các ngươi ch/ôn cùng!”
“Nàng đã uống th/uốc giải, cũng chưa từng có ai tiếp cận nàng, sao có thể trúng đ/ộc, lại còn kim ở đâu ra!”
Thái y sợ hãi quỳ rạp xuống đất.
“Bệ hạ bớt gi/ận, thần sẽ cho người xem ngay...”
Ông cẩn thận gắp ra vài cây kim từ trong cơ thể tôi.
Trán đầy mồ hôi lạnh.
Chỉ sợ sơ suất một chút là m/áu sẽ b/ắn tung tóe tại chỗ.
Kim đen kịt, rõ ràng là dấu hiệu trúng đ/ộc.
“Không chỉ vậy, Khương cô nương mất m/áu quá nhiều, dù là đại la thần tiên hạ phàm cũng không c/ứu nổi!”
“Xin bệ hạ minh giám!”
“Rầm” một tiếng vang lớn.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
Tạ Huyền người đầy m/áu me, một cánh tay đã đ/ứt lìa.
Nhưng anh không màng đến bản thân, vội vã chạy đến bên tôi.
“Ư Ư sao rồi?”
Nhìn sắc mặt xanh mét của Phó Cảnh Uyên.
Anh lập tức hiểu ra điều gì đó.
Lảo đảo một cái, suýt ngã xuống đất.
“Sao có thể như vậy...”
“Nàng rõ ràng đã hẹn với ta, vài ngày nữa cùng đi đạp thanh...”
Tạ Huyền thích cưỡi ngựa, biết tôi sợ nên đã đặc biệt lắp thêm một chiếc đệm ngồi riêng cho tôi trên con ngựa Hãn Huyết Bảo Mã.
Còn làm cho tôi mấy sợi dây, giống như dây an toàn vậy.
“Có ta ở đây, sẽ không bao giờ để nàng ngã, đừng sợ.”
Dần dần, tôi cũng yêu cảm giác được tự do phi nước đại.
Anh dạy tôi cưỡi ngựa, đưa tôi đi rong ruổi.
Cùng tôi nuôi một chú ngựa nhỏ.
Đáng tiếc là tôi chưa kịp nhìn chú ngựa đó mấy lần thì đã “ngỏm” rồi.
Phó Cảnh Uyên nhìn đống kim thêu dày đặc, lạnh lùng ra lệnh:
“Gọi Thẩm Thính Tuyết đến đây.”
Hắn nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Th* th/ể đã mất đi hơi ấm.
Vậy mà hắn lại vô cùng dịu dàng, quyến luyến:
“Trẫm nhất định sẽ tìm cách, để nàng sống lại.”
Tôi rùng mình một cái.
Lúc trước vì Thẩm Thính Tuyết, hắn suýt chút nữa đã để rắn đ/ộc cắn ch*t tôi đấy thôi.