“Ngoài việc nhìn nhau thấy gh/ét ra, thì chẳng còn tác dụng gì cả.”
Nói xong, tôi quay người vào nhà.
Sau đó, tôi cố tình tránh mặt Lục Vũ.
Cậu ta cũng không còn mặt dày bám theo tôi nữa.
Một tháng sau, Lục Vũ về nước.
Chúng tôi hoàn toàn mất liên lạc.
Nhiều năm sau, tôi mới nhận được một bức thư, ngày tháng trên thư đúng vào đêm tôi và Lục Vũ chính thức nói rõ mọi chuyện.
【Dù em có chán gh/ét anh, không còn cần anh nữa, Hạ Thì Khê, anh vẫn cảm thấy vui mừng vì em có thể bước ra khỏi bóng tối và chọn cách yêu lấy chính mình.】
【Nếu một ngày nào đó em có thể buông bỏ hiềm khích, có lẽ em vẫn sẵn lòng gặp anh, thì hãy gọi cho anh, anh luôn chờ đợi em, mãi mãi chờ đợi em.】
Người gửi.
Lục Vũ.
Số điện thoại của cậu ta cũng được đính kèm bên dưới.
Tôi lướt mắt nhìn qua, đặt bức thư lên hòm thư rồi mặc kệ nó.
Giống như một đoạn quá khứ.
Không cần cố tình lãng quên, cũng chẳng cần phải khắc ghi.
Tôi đón gió bước vào ánh mặt trời.
Khẽ nheo mắt lại, tâm trí bay bổng theo những cánh hoa liễu, trôi xa, trôi về phía cô bé cố chấp và nhút nhát của nhiều năm về trước, rồi khẽ nói một câu.
Hạ Thì Khê, phải yêu lấy chính mình trước đã.
(Toàn văn hoàn)