Tài xế của chồng tôi, tôi chưa bao giờ trả lương cao. Nhưng mỗi tháng tôi đều mời vợ anh ta đi uống trà chiều một lần. Việc này tôi đã duy trì suốt sáu năm.

Chồng bảo tôi rảnh rỗi sinh nông nổi, có gì mà phải nói chuyện với vợ một gã tài xế.

Tôi chỉ cười.

Vợ tài xế thì nhiều chuyện hơn chồng cô ta.

Những chuyện chồng cô ta kể ở nhà, quay lưng cô ta lại kể tuốt cho tôi nghe.

Tuần trước, cô ấy đột nhiên hẹn gặp tôi: “Chị, lẽ ra em không nên nói. Nhưng chồng em hôm qua chở một người phụ nữ đến b/ệnh viện làm hồ sơ th/ai sản. Cô ta mang th/ai được ba tháng. Anh nhà chị đi theo suốt.”

Trương Hồng Diễm ngồi đối diện tôi, ngón tay cứ mân mê tờ khăn giấy.

Bình thường cô ấy rất hoạt ngôn.

Con nhà nào thi cao học, dâu nhà nào ở cữ, phí quản lý chung cư nhà nào tăng, cô ấy đều có thể thao thao bất tuyệt nửa tiếng đồng hồ.

Hôm nay cô chỉ nói một câu, ánh mắt đầy hoảng lo/ạn.

Tôi hỏi: “B/ệnh viện nào?”

Cô ấy đọc tên b/ệnh viện.

Tôi gật đầu: “Người phụ nữ đó tên gì?”

Cô lắc đầu: “Chồng em không dám nhìn kỹ, chỉ nghe anh nhà chị gọi cô ta là Hy Hy.”

Hy Hy.

Hai chữ ấy vừa lọt ra từ miệng cô, dạ dày tôi bỗng quặn lên.

Tôi biết cô ta.

Bạch Hy.

Nhân viên hành chính ở công ty của Thẩm Diệc Trăn.

Hai mươi sáu tuổi, mới vào làm hai năm, ngoại hình hiền lành, miệng lưỡi ngọt ngào, gặp tôi lúc nào cũng líu lo gọi “Chị Thư Nhiên”.

Tiệc tất niên công ty tháng trước, cô ta mặc váy trắng, rót rư/ợu mời Thẩm Diệc Trăn.

Tôi còn cười khen cô ta biết điều.

Tôi quả là tự lừa dối bản thân, thật sự ngốc nghếch.

Trương Hồng Diễm nhìn tôi: “Chị đừng bảo chồng em là em nói nhé. Anh ấy sợ mất việc.”

“Không đâu.”

Tôi thanh toán hóa đơn, lại bảo phục vụ gói cho cô một phần bánh ngọt mang về.

Cô ấy không nhận.

“Chị thật sự không gi/ận sao?”

Tôi cười nhạt: “Gi/ận thì có ích gì? Trước tiên phải tính toán cho rõ ràng đã.”

Về đến nhà, Thẩm Diệc Trăn vẫn chưa về.

Tôi ngồi ở phòng khách, lật giở lại từng lời Trương Hồng Diễm đã kể với tôi suốt những năm qua.

Thẩm Diệc Trăn cứ thứ Tư hàng tuần lại đến khu Nam thành.

Anh bảo là đi gặp khách hàng.

Trương Hồng Diễm nói, chồng cô mỗi lần lái xe đến chân một tòa nhà cao tầng ở khu Nam, anh ta đều lên đó đúng hai tiếng đồng hồ.

Chiều ngày 15 hàng tháng, Thẩm Diệc Trăn không đến công ty.

Anh bảo đi khám sức khỏe.

Trương Hồng Diễm nói, anh sẽ đến ngân hàng, sau đó đón người ở gần một cửa hàng mẹ và bé.

Năm ngoái, Thẩm Diệc Trăn bắt đầu đổi nước hoa.

Anh bảo là quà khách hàng tặng.

Trương Hồng Diễm nói, ghế sau xe thường thoảng mùi hương ngọt gắt.

Trước đây tôi chưa từng nghĩ sâu xa.

Hôn nhân kéo dài, con người ta sẽ tự động tìm lý do bào chữa cho đối phương.

Lý do tìm nhiều quá, hóa ra lại là tự đào hố ch/ôn mình.

Mười giờ tối, Thẩm Diệc Trăn về.

Anh quẳng áo khoác cho người giúp việc, cúi đầu thay giày.

“Ăn cơm chưa?” tôi hỏi.

“Ăn rồi.”

“Hôm nay đi đâu?”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi: “Công ty.”

“Ở đó cả ngày?”

“Ừ.”

Tôi nhìn vào cổ áo anh.

Có một sợi tóc dài.

Không phải tóc tôi.

Tôi đưa tay gỡ nó xuống.

Sắc mặt anh thoáng biến đổi: “Em làm gì vậy?”

“Tóc.”

Tôi đặt sợi tóc lên bàn trà.

Anh nhìn chằm chằm vào sợi tóc, nửa giây sau thì cười.

“Thư Nhiên, bây giờ em bắt đầu kiểm tra hành tung anh à?”

Tôi cũng cười.

“Em hỏi một câu đi đâu mà cũng gọi là kiểm tra à?”

Thẩm Diệc Trăn ngồi xuống ghế sofa, xoa xoa giữa hai lông mày.

“Dạo này anh rất mệt, em đừng có chuyện không ra chuyện.”

Câu này anh đã dùng suốt mười năm.

Mới cưới nhau, anh khởi nghiệp thất bại, n/ợ nần chồng chất.

Anh mệt, tôi thông cảm.

Sau này công ty vực dậy, anh bận rộn tiệc tùng.

Anh mệt, tôi thấu hiểu.

Rồi sau đó, quanh anh bắt đầu xuất hiện những cô gái trẻ, anh bảo tôi nh.ạy cả.m quá.

Tôi nhịn.

Nhịn đến hôm nay, chỉ một câu của Trương Hồng Diễm đã x/é toạc hết sự thể diện mà tôi cố gắng gìn giữ.

Tôi hỏi: “Bạch Hy mang th/ai rồi?”

Tay Thẩm Diệc Trăn khựng lại.

Anh ngước mắt nhìn tôi.

“Ai nói với em?”

“Có quan trọng không?”

Mặt anh sầm xuống: “Em theo dõi anh?”

“Anh trả lời đi.”

Anh đứng dậy, nới lỏng cà vạt.

“Cô ta mang th/ai thì liên quan gì đến anh? Nhân viên công ty mang th/ai, anh đưa cô ta đi b/ệnh viện, là quan tâm cấp dưới thôi.”

Tôi suýt bật cười.

Quan tâm cấp dưới mà quan tâm đến tận việc đăng ký hồ sơ th/ai sản ở khoa sản VIP.

Ông chủ này làm từ thiện cũng gh/ê thật.

“Anh đi làm hồ sơ th/ai sản cho tất cả nữ nhân viên mang th/ai à?”

“Ôn Thư Nhiên.”

Anh gọi thẳng tên đầy đủ của tôi.

“Em đừng nói chuyện khó nghe như vậy.”

Tôi nhìn anh: “Vậy thì anh làm việc cho đẹp mắt vào.”

Chút chột dạ trên mặt anh thoáng cái đã tan biến.

Thay vào đó là sự bực dọc.

“Anh không muốn cãi nhau. Tuần sau là sinh nhật mẹ, em chuẩn bị đi. Đừng để người ngoài cười chê.”

Nói xong, anh bước lên lầu.

Tôi ngồi ở phòng khách, nhìn chằm chằm vào sợi tóc rất lâu.

Nhìn đủ rồi, tôi lấy điện thoại nhắn tin cho Trương Hồng Diễm.

“Lần sau trên xe chồng cô có bất cứ thứ gì lạ, đừng đụng vào, chụp ảnh gửi tôi.”

Cô ấy trả lời rất nhanh.

“Chị yên tâm, em hiểu.”

Ngày hôm sau, mẹ chồng gọi điện.

Mở miệng là: “Thư Nhiên, Diệc Trăn nói sinh nhật mẹ do con lo. Đặt phòng tiệc rộng rãi chút, đừng có keo kiệt như trước.”

Tôi đáp: “Vâng.”

“Với lại, để dành cho mẹ hai ghế ở bàn chính.”

“Ai vậy?”

Bà khựng lại: “Bạn của Diệc Trăn.”

Tôi nắm ch/ặt điện thoại, các khớp ngón tay siết ch/ặt.

“Bạch Hy?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Vài giây sau, mẹ chồng cười nhạt: “Con biết rồi à?”

Tôi không đáp.

Bà thẳng thừng không che giấu nữa.

“Biết thì tốt. Người ta trong bụng đã mang giọt m/áu nhà họ Thẩm, con còn làm bộ mặt khó coi gì?”

Tôi khẽ hỏi: “Mẹ, mẹ biết anh ấy ngoại tình?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi là người xuyên không, nhưng lại xuyên thành một hạt giống nhỏ

Chương 7
Thân là tiểu nữ út của Thượng thư, bản thân vốn mang linh hồn từ khi còn trong bụng mẹ, lại bị kẻ xuyên không khác vạch trần trước bàn dân thiên hạ là đồ giả mạo. Song, ba vị huynh trưởng cùng cả phủ đều hết mực yêu chiều. Kẻ xuyên không kia muốn nhờ vào việc đạo văn, cướp đoạt vị hôn phu để bước lên cao, cuối cùng vì dối trá và lòng tham mà bị xử tử. Thái tử Tiêu Dự vừa gặp đã đem lòng si mê, thậm chí vì ta mà từ bỏ ngai vàng. Hoàng hậu cũng là người xuyên không, tự mình đăng cơ làm nữ đế. Chuyện xưa bắt đầu từ hôn nhân rồi mới nảy sinh tình cảm, ngọt ngào viên mãn. Đây là khúc ca về sự trùng sinh, vả mặt kẻ ác, Thái tử một lòng chỉ nguyện cưới ta.
Cổ trang
0