Nhưng lúc này, tôi chỉ ngẩng đầu lên, bình thản nhìn anh ta:
“Anh nói xem, thời điểm sản phụ t/ử vo/ng là lúc nào?”
Viên cảnh sát hình sự sững người:
“Hồ sơ phẫu thuật ghi rõ, 9 giờ 52 phút tối.”
9 giờ 52 phút?
Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
9 giờ 52 phút chính là lúc tôi ký vào giấy đồng ý nhập viện.
Viên cảnh sát không nói thêm lời nào, giơ tay ra hiệu cho người phía sau tiến lên:
“Dẫn về đội hình sự để thẩm vấn.”
Đúng lúc đó, cô y tá đột nhiên vươn tay ngăn lại:
“Đợi chút đã.”
Cô ấy đ/ập mạnh b/ệnh án xuống bàn, chỉ vào thời gian ký tên trên đó rồi hỏi:
“B/ệnh nhân này, 9 giờ 26 phút bị g/ãy tay phải, 9 giờ 52 phút đang ở phòng khám để nắn xươ/ng. Phim X-quang, camera giám sát, chữ ký của nhân viên y tế, tất cả đều ở đây. Các anh nói cho tôi biết, làm sao cô ấy có thể xuất hiện đồng thời trên bàn mổ để gây án mạng được?”
Viên cảnh sát vừa định mở miệng, thì từ ngoài cửa, một người lao vào.
Triệu Lâm Uyên.
Anh ta túm ch/ặt lấy cổ tay tôi, vẻ mặt đ/au lòng khôn xiết:
“Thẩm D/ao, sản phụ đã ch*t rồi! Em có biết không?”
“Bây giờ em mau phối hợp điều tra, khai báo mọi chuyện rõ ràng, vẫn còn có thể được khoan hồng!”
Lời anh ta nói nghe có vẻ là vì tốt cho tôi.
Nhưng thực tế, mỗi lời mỗi chữ đều đang đóng đinh tôi vào tội danh gi*t người.
Tôi cười lạnh một tiếng, biện bạch:
“Cái ch*t của sản phụ không liên quan gì đến tôi, tôi căn bản còn không bước vào phòng phẫu thuật.”
Sắc mặt Triệu Lâm Uyên thay đổi, bàn tay nắm lấy tay tôi càng siết ch/ặt thêm vài phần:
“Thẩm D/ao, trước mặt cảnh sát em đừng có nói bậy nữa.”
“Hơn nữa hiện giờ mọi bằng chứng đều chĩa vào em, em nhận tội đi, thẩm phán sẽ cân nhắc giảm án cho em...”
Nói đoạn, anh ta quay sang phía cảnh sát, giọng điệu khẩn khoản:
“Các đồng chí cảnh sát, cô ấy có lẽ chỉ nhất thời hồ đồ... Tôi đã khuyên cô ấy, tôi đã khuyên cô ấy ra đầu thú... Ra đầu thú thì có được giảm án không ạ?”
Giảm án?
Hắn chỉ mong tôi bị t//ử h/ình ngay lập tức.
Hít một hơi thật sâu, tôi định đưa bằng chứng ra để chặn họng hắn.
Nhưng Lâm Niệm lại cùng người nhà sản phụ đuổi theo tới nơi:
“Sư tỷ Thẩm, em biết chị muốn giành ca phẫu thuật này để chứng minh bản thân... nhưng sao chị có thể... sao chị có thể lấy mạng sống của sản phụ và đứa trẻ ra để đá/nh cược cho chức danh chứ...”
Sợ chuyện chưa đủ lớn, cô ta lại tạt thêm một gáo nước bẩn vào người tôi:
“Thực ra... sản phụ và đứa bé hoàn toàn có thể giữ được mạng sống, đáng tiếc là sư tỷ Thẩm... sai sót liên tục, mới dẫn đến việc sản phụ... mẹ con đều t/ử vo/ng...”
Nghe những lời này, cơn gi/ận trong tôi bùng lên.
Nhìn chằm chằm vào cô ta, tôi gằn từng chữ:
“Lâm Niệm, ca phẫu thuật đó là do cô chủ trì.”
“Nười sai sót dẫn đến cái ch*t của sản phụ là cô, không phải tôi.”
Sắc mặt cô ta trắng bệch, nước mắt rơi càng dữ dội hơn, cô ta lùi lại nửa bước, nép sau lưng Triệu Lâm Uyên, nức nở:
“Sư tỷ... sao chị có thể vu khống em... chuyện này rõ ràng là do chị làm mà...”
Triệu Lâm Uyên lập tức chắn trước mặt cô ta, trừng mắt nhìn tôi:
“Thẩm D/ao, cô còn muốn làm lo/ạn đến bao giờ nữa?!”
Tôi không hề làm lo/ạn.
Nhưng tôi không còn cơ hội để giải thích nữa.
Vì người nhà sản phụ quá kích động, không phân biệt phải trái liền lao vào tôi:
“Chính là cô!”
“Chính cô đã hại ch*t vợ tôi!”
Một người đàn ông trung niên lao tới, mắt đỏ ngầu, đ/á thẳng vào cánh tay phải vừa mới được băng bó của tôi.
đ/au.
đ/au thấu tận tâm can.
Cánh tay vừa băng xong lại g/ãy lần nữa, cơn đ/au khiến mắt tôi tối sầm lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Tôi nghiến răng, cố gắng giải thích:
“Tôi không... gi*t người.”
“...Không phải là tôi!”
Nhưng chẳng ai nghe tôi giải thích cả.
Mẹ của sản phụ còn quỳ rạp xuống sàn, đ/ập tay xuống đất gào khóc:
“Trời ơi, con gái tôi mới hai mươi sáu tuổi thôi! Đứa bé của nó còn chưa kịp nhìn thấy thế giới này! Kẻ sát nhân này dựa vào đâu mà vẫn còn sống!”
Tiếng khóc, tiếng ch/ửi bới, tiếng can ngăn hòa lẫn vào nhau.
Phòng b/ệnh lập tức hỗn lo/ạn như một nồi cháo.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào tôi, như đang nhìn một kẻ tội đồ không thể dung thứ.
Tôi ôm lấy cánh tay phải, tựa vào tường, đ/au đến r/un r/ẩy cả người.
Còn chồng của sản phụ vẫn đang kích động, định xông lên đ/á tiếp.
“Dừng tay!”
Viên cảnh sát cuối cùng cũng phản ứng lại, vươn tay ngăn người nhà nạn nhân ra, nói:
“B/ệnh nhân này 9 giờ 26 phút bị g/ãy tay phải, 9 giờ 52 phút đang ở phòng khám để nắn xươ/ng. Phim X-quang, camera giám sát, chữ ký y tế đều ở đây. Không thể nào cùng lúc xuất hiện trên bàn mổ để gây án mạng được!”
Phòng b/ệnh lập tức yên lặng như tờ.
Sắc mặt Triệu Lâm Uyên tái mét.
Lâm Niệm thì đứng ch*t trân tại chỗ.
5.
Phòng b/ệnh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của dịch truyền.
Sắc mặt Triệu Lâm Uyên chuyển từ trắng sang xanh, rồi từ xanh sang tím, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ.
“Điều này không thể nào...”
Hắn lẩm bẩm một mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tờ b/ệnh án, như thể muốn dùng ánh mắt để đ/ốt ch/áy nó.
Đội trưởng cảnh sát họ Cố, là một người trung niên ngoài bốn mươi, làm nghề đã hơn chục năm, cảnh tượng nào mà chưa từng thấy.
Anh ta nhận lấy tài liệu từ tay cảnh sát giao thông, lật từng tờ một.
Phim X-quang.
Hồ sơ cấp c/ứu.
Chữ ký y tá.
Ảnh chụp màn hình camera giám sát.
Mỗi một món đồ đều viết rõ ràng một sự thật duy nhất –
Thẩm D/ao, 9 giờ 52 phút tối, đang ở phòng cấp c/ứu.
Đội trưởng Cố ngẩng đầu lên, giọng không lớn nhưng rất trầm:
“Bác sĩ Triệu, anh nói Thẩm D/ao 9 giờ 52 phút đang ở trong phòng phẫu thuật?”
Yết hầu Triệu Lâm Uyên chuyển động, theo bản năng lùi lại nửa bước: